Sẵn bài viết của bà mẹ tuổi "U40" thì mình xin bộc bạch chia sẻ thêm góc nhìn của một bản trẻ đã trải quả tuổi 25,.... Thưa các bạn tôi năm 2023 là một thanh niên "tuổi mụ 25" tốt nghiệp bình thường tại một trường quốc tế,... Tôi khá may mắn khi mình được kinh nghiệm và trải nghiệm nhiều vị trí trong lĩnh vực sales, từ đi thị trường B2C (GT,MT,...), B2B, tới cả quản lí khách hàng doanh nghiệp mở rộng hệ sinh thái cho một công ty khá nổi tiếng giai đoạn hiện tại về lĩnh vực ví tài chính công nghệ.... Chính vì lẻ đó nó cũng rèn cho tôi sự lì đòn, bản lĩnh, chịu nhiệt, và áp lực cao của cuộc sống và xã hội.... Nhưng đâu đó tôi vẫn giữ nguyên được bản chất và giá trị đạo đức của mình, được xác minh bởi người thầy "THẮNG KHỔNG LỒ' trong lần đầu gặp mặt qua video call Không vòng vo tam quốc nữa, năm 25 tuổi tôi thất nghiệp, vào giao đoạn hậu dịch covid, công ty thì cắt giảm hàng loạt nhân sự, tin tuyển dụng thì nhiều nhưng không một ma nào tuyển dụng vào thời điểm đấy, nếu có chỉ là qua loa cho có lệ...Tôi nghĩ chả lẻ cuộc đời mình sẽ lênh đênh vô định mãi hay sao...không được tôi không tạo ra giá trị về vật chất, tôi phải tạo ra giá trị về tinh thần,... Tôi quay về phụ ba chăm ông nội lúc đấy nằm liệt giường từ vệ sinh, tắm rửa, đến hốt phân, lau nước tiểu, đút cho ăn uống, tôi đều tự tin làm tất được hết ..... Đổi lại là sự miệt thị từ các thành viên dòng họ trong gia đình kiểu "tại sao ăn học ra ko đi làm về hốt phân.... " tôi cười trừ... thấy được người ta đi làm quần này áo nọ vui chơi ăn uống tôi bắt đầu thấy đau xót cho một kiếp người của mình... Từ một người kiếm 100tr/ tháng giai đoạn cuối năm 2021 đầu năm 2022 rồi vỡ nợ (sẽ có một bài viết sau)...để rồi phải thất nghiệp cố gắng tạo nhiều giá trị để thấy bản thân không vô dụng....để rồi bị chính gia đình dòng họ miệt thị :))).... Tất nhiên là ba tôi không biết,...nếu có biết cũng ko làm gì được vì ông bà đã li dị từ năm 2017...tôi sống tủi nhục như vậy... Nên khi đọc bài viết của chị @Jane Pham tôi đồng cảm và thương xót lắm, mặc dù ngưỡng chịu đựng chị ấy gấp 3 lần tôi... Nhưng đâu đó vẫn đồng cảm... Sau đó ông mất, năm 2024 tôi vẫn phải cố gắng đi làm đó thôi... đi làm bị trù dập, đè nén, nhưng nghĩ tới cảnh 2023 tôi phải bỏ đi hết mọi thứ mà làm việc...vì tương lai của mình...