Niềm vui nhỏ trước Tết Nguyên Đán
Có những niềm vui trong nghề dạy học không đến từ bảng lương, cũng không đến từ lời khen trực tiếp của học viên. Mà đến từ một tin nhắn. Hôm nay tôi nhận được tin nhắn từ vợ của một học viên. Chị giới thiệu rất giản dị, nói rằng sắp về Hà Nội, muốn gửi lời cảm ơn vì chồng mình đã học được tiếng Việt, và nếu có thể thì xin mời tôi một buổi cà phê để gửi quà. Chỉ vậy thôi. Nhưng đọc đến đó, tôi thấy lòng mình ấm lên rất lâu. Dạy học đôi khi là một công việc rất lặng. Mình không biết sau mỗi buổi học, học viên mang theo được bao nhiêu. Không biết những gì mình giảng có thật sự giúp họ tự tin hơn, hòa nhập tốt hơn, hay chỉ là những giờ học trôi qua rồi để đó. Và rồi, một ngày, niềm vui đến theo cách rất bất ngờ. Không phải từ người học, mà từ người thân của họ. Một lời cảm ơn gián tiếp, nhưng đủ để mình biết rằng: những nỗ lực âm thầm của mình đã chạm được vào cuộc sống thật của ai đó. Khoảnh khắc ấy làm mình nhớ vì sao mình chọn nghề này. Không phải để được ghi nhận nhiều. Chỉ cần biết rằng mình đã góp một phần nhỏ, để một người sống dễ dàng hơn ở một nơi không phải quê hương họ. Vậy là đủ vui cho cả một ngày rồi.