Meta (SEO):
Dành cho các gia sư dạy ngôn ngữ trên Preply và những ai đang dạy online.
Bài viết này chia sẻ cách biến câu chuyện thật của bạn thành sức hút học viên, dựa trên tâm lý học hành vi và storytelling — không cần hoàn hảo, chỉ cần thật.
1. Nỗi sợ đầu tiên: “Tôi có gì đâu để kể?”
Tôi nhớ rõ cảm giác lần đầu viết hồ sơ trên Preply.
Ngón tay lướt mãi mà không biết gõ gì.
Tôi nghĩ: “Mình đâu có thành tích gì lớn? Nếu chia sẻ, lỡ người khác phán xét thì sao?”
Nhưng rồi tôi nhận ra — chính vì tôi im lặng, người khác lại tự kể câu chuyện của tôi theo cách họ tưởng.
Một vài học viên từng nghĩ tôi “lạnh lùng”, “khó gần”, trong khi thực ra tôi chỉ… ngại nói về mình.
Chính khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng im lặng cũng là một cách kể – nhưng không bao giờ là cách đúng.
2. Tôi đã thử “dám kể” theo bài học của Brené Brown
Tôi từng đọc một bài giảng của Brené Brown ở Đại học Houston, nói về “tính dễ bị tổn thương” – vulnerability.
Bà viết:
“Can đảm không phải là không sợ, mà là dám xuất hiện dù biết mình chưa hoàn hảo.”
Tôi thử một lần.
Trong buổi chia sẻ với nhóm giáo viên ngôn ngữ, tôi kể về một học viên từng rời lớp chỉ vì tôi dạy quá nghiêm.
Không hề dễ. Tim tôi đập nhanh, tay hơi run.
Nhưng khi kể xong, có ít nhất ba người nhắn riêng cho tôi:
“Tôi cũng từng như vậy.”
Tôi nhận ra — câu chuyện thật không khiến mình nhỏ bé, mà khiến người khác dám nhìn lại chính họ.
3. Tôi áp dụng bài học storytelling của Harvard – và lớp học thay đổi thật
Sau lần đó, tôi bắt đầu đưa những mẩu chuyện nhỏ vào buổi học.
Tôi kể chuyện mình từng nói nhầm “ăn cơm” thành “ăn kem” khi mới học tiếng Anh,
và từ đó học viên của tôi bật cười, rồi nhớ mãi cách dùng động từ.
Tôi từng đọc một bài trên Harvard Business Review (2017), họ nói:
“Storytelling làm tăng khả năng ghi nhớ và mức độ tin tưởng của người nghe lên tới 30%.”
Và đúng thật, buổi học sau đó học viên kể lại trôi chảy từng ví dụ.
Hóa ra, người học không nhớ từ, họ nhớ cảm xúc đi kèm với từ.
4. Tôi học được từ Bandura rằng: không cần hoàn hảo, chỉ cần gần gũi
Trong tâm lý học, Albert Bandura nói rằng con người học hiệu quả nhất khi họ nhìn thấy “người giống mình” đang cố gắng.
Tôi thử viết lại phần giới thiệu hồ sơ Preply, không theo kiểu “tôi là giáo viên chuyên nghiệp”,
mà chỉ đơn giản:
“Tôi từng loay hoay như bạn, không biết bắt đầu từ đâu. Giờ tôi dạy vì muốn giúp bạn đi nhanh hơn tôi một chút.”
Và điều kỳ diệu xảy ra:
lượng học viên đăng ký thử tăng lên.
Bởi vì họ không tìm “người giỏi nhất” — họ tìm người hiểu họ nhất.
5. Tôi đã thử “cho đi trước” – và nhận lại nhiều hơn mong đợi
Tôi từng nghĩ chia sẻ chỉ có ích cho người nghe.
Nhưng rồi tôi đọc Barbara Fredrickson (ĐH North Carolina), bà nói về hiệu ứng “Broaden & Build”:
“Khi bạn làm điều tích cực – như chia sẻ, giúp đỡ – não sẽ mở rộng nhận thức và tạo ra động lực học tập mới.”
Tôi thử áp dụng.
Tôi viết vài dòng chia sẻ nhỏ mỗi tuần trong cộng đồng 5M — đôi khi chỉ là một mẹo dạy học, đôi khi là chuyện một học viên khiến tôi bật cười.
Kết quả? Tôi thấy mình dạy tốt hơn, vui hơn, và kết nối sâu hơn.
Bởi vì khi bạn cho đi, bạn không mất gì cả – bạn được hiểu chính mình rõ hơn.
6. How We: cùng nhau kể để giữ tiếng nói thật của mình
Điều tôi yêu nhất ở cộng đồng 5M là: không ai phải tỏ ra hoàn hảo.
Chúng ta là những người dạy ngôn ngữ — và ngôn ngữ chỉ sống khi có người kể.
Mỗi lần bạn chia sẻ trải nghiệm dạy học, bạn đang giúp người khác bước qua cùng nỗi sợ mà bạn từng có.
Mỗi câu chuyện bạn kể, là một viên gạch xây nên bức tường niềm tin giữa giáo viên và học viên.
Vì thế, hãy thử kể lại hôm nay:
Một buổi dạy khiến bạn bật cười.
Một khoảnh khắc khiến bạn tự hào.
Một bài học bạn vừa rút ra.
Rồi mang nó đến buổi chia sẻ thứ Tư hàng tuần trong cộng đồng 5M.
Chúng ta không chỉ học cách dạy,
mà học cách kể – để giữ tiếng nói thật của mình.
✨ Bản tóm lược học thuật nhẹ nhàng
- Tôi đã thử bài học về vulnerability của Brené Brown → dám kể câu chuyện chưa hoàn hảo.
- Tôi áp dụng storytelling theo Harvard Business Review (2017) → học viên nhớ lâu hơn.
- Tôi học từ Albert Bandura (Social Learning Theory) → người học kết nối với người giống họ.
- Tôi thử Broaden & Build Model của Barbara Fredrickson → chia sẻ nuôi dưỡng động lực tích cực.
Kết:
Nếu bạn không kể câu chuyện của mình, người khác sẽ kể nó theo cách khác.
Nhưng chỉ bạn — với giọng nói, lỗi sai, và nụ cười thật của mình — mới có thể kể phiên bản khiến người khác tin, và muốn đồng hành.