Có những năm Tết là đi thật nhiều nơi.
Nhưng càng lớn, tôi càng chọn quay về.
Bố choo 101 tuổi. Mẹ 96 tuổi.
Thời gian không còn là điều mình nghĩ sẽ luôn chờ phía trước.
Nó lặng lẽ đi qua từng mùa, từng nếp nhăn, từng cái nắm tay chậm hơn ngày trước.
Ngày trẻ, tôi nghĩ báo hiếu là làm được điều gì đó thật lớn.
Giờ mới hiểu đôi khi chỉ là có mặt.
Ngồi cạnh.
Lắng nghe.
Và để bố mẹ thấy mình vẫn ở đây.
Tết không còn là nơi mình phải đi thật xa để tìm niềm vui.
Mà là nơi mình học cách ở lại đủ lâu để không phải tiếc nuối về sau.