NẾU BẠN KHÔNG ĐỨNG DẬY ... THÌ AI ĐỨNG DÙM?
Sáng nay mình tình cờ xem một đoạn video của cô Bạch Tuyết. Trong video đó có một câu rất ngắn, nhưng nghe xong mình cũng phải dừng lại vài giây “Nếu bạn không đứng dậy thì ai đứng dùm?” Không phải câu gì quá mới nhưng có những lúc, một câu quen quen lại chạm đúng lúc mình cần nghe. Mình phải chậm lại một chút để tự hỏi về sự chủ động của chính mình. Có những lúc trong đời, mình thật sự mong có ai đó đến kéo mình lên, một người hiểu mình, một người nói: “Thôi để tôi lo.”, một người nói: “Không sao đâu, rồi sẽ ổn.” Mình mong có người chỉ mình phải làm gì, mong có người giúp mình gỡ rối, mong có ai đó đứng ra thay mình một chút. Nhưng càng sống lâu, mình càng hiểu một điều khá đơn giản, phần lớn thời gian… sẽ không có ai đến. Người khác có thể giúp bạn một đoạn. Họ có thể động viên bạn. Có thể cho bạn một cơ hội. Có thể chìa tay ra lúc bạn đang khó. Nhưng họ không thể đi thay bạn cả con đường. Không ai dậy sớm thay bạn. Không ai chịu áp lực thay bạn. Không ai đưa ra quyết định thay bạn. Và chắc chắn không ai sống cuộc đời của bạn thay bạn. Có một lúc nào đó, bạn sẽ phải tự đối diện với một câu hỏi rất thẳng: Nếu mình không đứng dậy… thì ai đứng dùm? Nếu mình không làm, ai làm thay? Nếu mình không thay đổi, ai thay đổi giùm? Sự thật hơi lạnh lùng một chút, nhưng nó rất rõ. Nhiều người nghĩ họ chưa đứng dậy được vì họ còn yếu. Nhưng nhiều khi không phải vậy. Chỉ là họ đang chờ. Chờ có động lực. Chờ mọi thứ dễ hơn. Chờ ai đó tin mình trước. Nhưng cuộc đời thường không vận hành như vậy. Động lực thường đến sau khi bạn bắt đầu, không phải trước. Bạn không cần đứng dậy thật mạnh mẽ. Bạn cũng không cần đứng dậy thật đẹp. Có khi chỉ cần đứng dậy một chút thôi. Làm một việc nhỏ. Đi thêm một bước. Thử lại một lần nữa. Chỉ vậy thôi. Rồi một ngày bạn sẽ nhận ra điều quan trọng không phải là ai đã giúp bạn mà là khoảnh khắc bạn quyết định không bỏ mình nữa. Khoảnh khắc bạn tự nói với mình: “Thôi được… mình tự đứng dậy vậy.” Kỳ diệu thay, từ lúc đó, mọi thứ bắt đầu thay đổi không phải vì thế giới khác đi mà vì bạn đã khác.