Activity
Mon
Wed
Fri
Sun
Apr
May
Jun
Jul
Aug
Sep
Oct
Nov
Dec
Jan
Feb
Mar
What is this?
Less
More

Memberships

The New Rich

12.3k members • Free

VIỆN TÀI NĂNG (EDU.VN)

102 members • Free

S63 AURA

208 members • Free

31 contributions to S63 AURA
NẾU BẠN KHÔNG ĐỨNG DẬY ... THÌ AI ĐỨNG DÙM?
Sáng nay mình tình cờ xem một đoạn video của cô Bạch Tuyết. Trong video đó có một câu rất ngắn, nhưng nghe xong mình cũng phải dừng lại vài giây “Nếu bạn không đứng dậy thì ai đứng dùm?” Không phải câu gì quá mới nhưng có những lúc, một câu quen quen lại chạm đúng lúc mình cần nghe. Mình phải chậm lại một chút để tự hỏi về sự chủ động của chính mình. Có những lúc trong đời, mình thật sự mong có ai đó đến kéo mình lên, một người hiểu mình, một người nói: “Thôi để tôi lo.”, một người nói: “Không sao đâu, rồi sẽ ổn.” Mình mong có người chỉ mình phải làm gì, mong có người giúp mình gỡ rối, mong có ai đó đứng ra thay mình một chút. Nhưng càng sống lâu, mình càng hiểu một điều khá đơn giản, phần lớn thời gian… sẽ không có ai đến. Người khác có thể giúp bạn một đoạn. Họ có thể động viên bạn. Có thể cho bạn một cơ hội. Có thể chìa tay ra lúc bạn đang khó. Nhưng họ không thể đi thay bạn cả con đường. Không ai dậy sớm thay bạn. Không ai chịu áp lực thay bạn. Không ai đưa ra quyết định thay bạn. Và chắc chắn không ai sống cuộc đời của bạn thay bạn. Có một lúc nào đó, bạn sẽ phải tự đối diện với một câu hỏi rất thẳng: Nếu mình không đứng dậy… thì ai đứng dùm? Nếu mình không làm, ai làm thay? Nếu mình không thay đổi, ai thay đổi giùm? Sự thật hơi lạnh lùng một chút, nhưng nó rất rõ. Nhiều người nghĩ họ chưa đứng dậy được vì họ còn yếu. Nhưng nhiều khi không phải vậy. Chỉ là họ đang chờ. Chờ có động lực. Chờ mọi thứ dễ hơn. Chờ ai đó tin mình trước. Nhưng cuộc đời thường không vận hành như vậy. Động lực thường đến sau khi bạn bắt đầu, không phải trước. Bạn không cần đứng dậy thật mạnh mẽ. Bạn cũng không cần đứng dậy thật đẹp. Có khi chỉ cần đứng dậy một chút thôi. Làm một việc nhỏ. Đi thêm một bước. Thử lại một lần nữa. Chỉ vậy thôi. Rồi một ngày bạn sẽ nhận ra điều quan trọng không phải là ai đã giúp bạn mà là khoảnh khắc bạn quyết định không bỏ mình nữa. Khoảnh khắc bạn tự nói với mình: “Thôi được… mình tự đứng dậy vậy.” Kỳ diệu thay, từ lúc đó, mọi thứ bắt đầu thay đổi không phải vì thế giới khác đi mà vì bạn đã khác.
NẾU BẠN KHÔNG ĐỨNG DẬY ... THÌ AI ĐỨNG DÙM?
“Tôi không còn cách nào khác.”
Thật không? Hay đó chỉ là câu nói để hợp lý hóa việc mình vừa làm? Mình nghe câu này rất nhiều. Khi phụ huynh lỡ đánh con. Khi quát con giữa siêu thị. Khi ép con làm điều nó đang phản kháng. “Mình đã nói nhẹ nhàng rồi.” “Mình đã nhịn lắm rồi.” “Nếu không làm mạnh thì nó không sợ.” Nhưng mình tin một điều rất rõ: Không còn cách nào khác chỉ đúng khi mình không còn ý thức, còn khi mình vẫn đang phản ứng, vẫn đang quyết định, vẫn đang hành động thì mình đang lựa chọn. Chỉ là mình chọn cách nhanh nhất, chọn cách ít tốn năng lượng nhất, chọn cách khiến mình bớt bất lực ngay lúc đó và rồi mình gọi nó là: “Không còn lựa chọn.” Nguy hiểm nhất không phải một cái quát mà là niềm tin rằng: Khi khó quá, mình có quyền mất kiểm soát vì đứa trẻ nghe rất kỹ. Nó sẽ học rằng: Khi tức giận → có thể dùng sức mạnh. Khi bị dồn ép → có thể làm tổn thương người khác. Khi mệt mỏi → có thể đổ lỗi cho hoàn cảnh. ⸻ Sự thật là: Lựa chọn mới sẽ tốn một số thứ: Tốn thời gian. Tốn kiên nhẫn. Tốn tự trọng khi phải xin lỗi con. Tốn nội lực để giữ bình tĩnh thêm 30 giây. Nhưng cái tốn đó là bước chuyển hoá quan trọng. Còn cái mình nhận lại là: Một đứa trẻ học được cách làm chủ cảm xúc. Một mối quan hệ an toàn hơn. Một năng lực mới của chính mình. Và năng lực đó đi theo mình và con suốt phần đời còn lại. ⸻ Nếu lần tới mình thấy mình sắp nói: “Mình không còn cách nào khác” hãy thử dừng lại 10 giây. Hỏi mình một câu duy nhất: “Cách này đang dạy con điều gì cho 30 năm sau?” Nếu bạn tin rằng lựa chọn tốt hơn luôn tốn lúc đầu nhưng xứng đáng về lâu dài comment một chữ: CHỌN. Vì trưởng thành…luôn là một quyết định. #samdao #minewise
Tại sao bạn muốn con giống mình đến vậy?
Bạn nói bạn yêu con, nhưng thử hỏi thật lòng: Bạn có đang yêu con như con vốn là, hay bạn đang yêu phiên bản của con khi nó giống bạn? - Bạn từng chịu áp lực và “vượt qua được”, nên bạn tin áp lực là cần thiết. - Bạn từng tự lập từ sớm, nên bạn nghĩ con cũng phải như vậy. - Bạn từng bị ép mà vẫn thành công, nên bạn cho rằng ép không có hại. Nhưng điều bạn không nhận ra là bạn đang lấy cấu trúc của mình làm chuẩn. - Khi con phản ứng chậm hơn bạn, bạn gọi là lì. - Khi con nhạy cảm hơn bạn, bạn gọi là yếu đuối. - Khi con cần thời gian hơn bạn, bạn gọi là thiếu quyết đoán. Bạn không cố ý làm tổn thương con, Bạn chỉ không chấp nhận rằng cấu trúc của con khác bạn. Điều khó chấp nhận nhất với người lớn là: Con không phải bản nâng cấp của bạn. Con không đến để tiếp tục giấc mơ của bạn. Không đến để sửa những điều bạn còn dang dở. Con đến với một cấu trúc riêng. Và mỗi lần bạn cố uốn con cho giống mình, bạn đang gửi một thông điệp rất rõ: “Phiên bản tự nhiên của con là chưa đủ.” Bạn nói bạn muốn con tự tin. Nhưng tự tin không lớn lên trong môi trường luôn bị chỉnh sửa để trở nên “đúng”. Bạn nói bạn muốn con hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc không xuất hiện khi một đứa trẻ phải liên tục cố gắng để vừa với kỳ vọng. Câu hỏi không phải là: “Làm sao để con tốt hơn?” Mà là: “Tại sao mình khó chấp nhận con khác mình đến vậy?” Vì đôi khi, điều khiến ta khó chịu không phải là hành vi của con. Mà là việc con không phản chiếu đúng cái tôi của mình. Nếu bạn đủ dũng cảm để nhìn vào câu hỏi đó, rất nhiều xung đột sẽ tự động dịu xuống. Không phải vì con thay đổi. Mà vì bạn bắt đầu hiểu rằng: Khác biệt không phải là sai. Nó chỉ không giống bạn. #samdao
4
0
Hai người yêu thương nhau… vẫn làm nhau tổn thương.
Nhiều khi không phải vì hết yêu. Chỉ là… không hiểu nhau. - Có người có chuyện là phải nói ngay. Nói cho nhẹ đầu. - Có người lại cần ngồi im một chút. Nghĩ đã. Thở đã. - Có người áp lực càng lớn càng tỉnh táo. - Có người chỉ cần không khí nặng đi một chút là đã thấy mệt rồi. Một người nghĩ mình đang thẳng thắn thôi mà. Người kia lại thấy bị đẩy vào góc. Không ai cố làm ai đau cả, chỉ là hai cách vận hành khác nhau, sống chung với nhau… mà không ai thật sự nhìn kỹ cái cách đó. Và điều dễ xảy ra nhất là: ai cũng nghĩ mình bình thường. Mình từng nghĩ chỉ cần yêu là đủ. Sau này mới thấy, yêu mà không hiểu thì mệt lắm. Có những cuộc cãi nhau không lớn, nhưng nó lặp lại, Lần này qua lần khác. Và mình bắt đầu tự hỏi: Có phải vấn đề không nằm ở chuyện đang cãi… mà ở cách mình phản ứng? - Khi căng thẳng, mình có xu hướng kiểm soát không? - Khi bất an, mình nói nhiều hơn hay rút lại? - Mình quyết nhanh vì mình rõ ràng, hay vì mình không chịu nổi cảm giác chờ? Nếu mình không hiểu mình vận hành thế nào, mình rất dễ lấy cách của mình làm chuẩn. Ai khác mình một chút là thấy “sai”. Nhưng có khi họ không sai gì cả, chỉ là họ không giống mình. Nếu bạn đang ở trong một mối quan hệ mà càng cố gắng càng thấy mệt, có thể điều cần không phải là cố thêm. Có thể là dừng lại một chút. Nhìn vào cấu trúc của chính mình trước. Đừng vội thay đổi sự khác biệt của mình, hãy hiểu cấu trúc! #samdao
5
0
Điều đáng sợ nhất không phải là con cãi. Điều đáng sợ nhất là… Một ngày nào đó con không còn muốn nói gì với bạn nữa.
Không tranh luận. Không phản ứng. Không chia sẻ. Chỉ im lặng. Nhiều bố mẹ nghĩ vấn đề là con bướng. Nhưng đôi khi vấn đề là khoảng cách đang lớn dần mà mình không nhận ra. Bạn cố sửa hành vi. Cố nghiêm hơn. Cố dạy nhiều hơn. Nhưng nếu bạn chưa hiểu cấu trúc vận hành của mình, khi áp lực bạn dễ kiểm soát, khi lo lắng bạn dễ siết chặt thì mọi sự “cố gắng” đó có thể đang đẩy con xa hơn. Con không cần một bố mẹ hoàn hảo. - Con cần một người hiểu mình đang làm gì khi mình nổi nóng. - Hiểu mình đang vô thức lặp lại điều gì từ quá khứ. - Hiểu mình đang áp tiêu chuẩn nào lên con. Nếu không hiểu cấu trúc của mình, bạn sẽ tiếp tục phản ứng theo thói quen. Và thói quen, nếu không được nhìn lại, sẽ trở thành di sản. Giải mã Gen không phải để bạn dán nhãn con mà để bạn nhìn thẳng vào bản đồ vận hành của chính mình. Bạn chịu áp lực thế nào. Bạn ra quyết định ra sao. Bạn dễ tổn thương ở đâu. Và bạn vô thức tạo môi trường gì cho con. Khi có bản đồ, bạn không còn dạy trong vô thức. Bạn chủ động lựa chọn. Nếu bạn từng tự hỏi: “Liệu mình có đang vô tình làm con tổn thương mà không biết?” Thì có lẽ đây là lúc nên dừng lại… và nhìn rõ.
5
0
1-10 of 31
Sam Dao
4
20points to level up
@sam-dao-7638
Minewise

Online now
Joined Jan 21, 2026
Powered by