Bạn vào một cửa hàng, thấy cái áo tag giá 2 triệu, gạch xuống còn 1.2 triệu, bạn tự nhiên thấy hời vì cái áo bạn thích được giảm giá rất nhiều, không chần chừ bạn mua ngay. Nhưng đổi lại là tình huống khác, nếu cái áo đó được tag thẳng 1.2 triệu từ đầu, bạn có thể vẫn còn đang phân vân xem có nên mua không, giá hơi đắt. Cùng một món đồ, cùng một giá, nhưng phản ứng tâm lý hoàn toàn khác nhau. — Đó là Anchoring bias, định kiến mỏ neo. Xu hướng tinh thần để thông tin đầu tiên bạn tiếp nhận chi phối mọi đánh giá sau đó. Não không xử lý giá trị tuyệt đối, nó so sánh tương đối so với cái nó thấy trước. Con số đầu tiên trở thành điểm neo, và mọi thứ sau đó đều bị kéo về phía đó. Không chỉ trong mua sắm, định kiến này còn xuất hiện ở mọi khía cạnh trong cuộc sống. - Nhà tuyển dụng hỏi: bạn kỳ vọng mức lương bao nhiêu? Trả lời câu hỏi này sẽ là tự đặt anchor cho chính mình. - Sếp nói việc này chắc cần 2 tuần là xong, cả team bắt đầu tập trung các solution để hoàn thành trong 2 tuần. - Bác sĩ lỡ nói tỷ lệ thất bại là 10%, bạn sẽ chỉ thấy nhiều rủi ro, mà quên mất tỷ lệ thành công tới 90%. Tác hại của định kiến này là bạn bị người khác kiểm soát khung đánh giá mà không hay biết. Trong đàm phán lương, trong mua bán, trong cả những cuộc họp bình thường, ai đặt con số đầu tiên thường là người có lợi thế hơn. Bạn nghĩ mình đang suy nghĩ độc lập, nhưng thật ra mình đang suy nghĩ xoay quanh điểm neo của người khác. -- Để tránh bị định kiến này chi phối, có một vài thứ bạn có thể làm. Trước bất kỳ cuộc thương lượng nào, hãy tự nghiên cứu và có con số của riêng mình trước. Đi phỏng vấn thì research mức lương thị trường trước, đừng để nhà tuyển dụng hỏi trước. Mua nhà thì xem giá khu vực trước khi gặp môi giới. Khi bạn đã có điểm tham chiếu của mình, anchor của người khác sẽ khó bám hơn nhiều. Khi bạn nghe một con số, hãy dừng lại và tự hỏi: con số này đến từ đâu? Có cơ sở không, hay chỉ là ước tính đầu miệng? Nhiều anchor trông có vẻ chắc chắn nhưng thực ra không có nền tảng gì cả, chỉ cần bị chất vấn là lung lay ngay.