Hồi còn làm quản lý, tôi có một thói quen là rất hay cởi mở. Mỗi khi có ý tưởng gì mới, những dự định hay những kế hoạch ấp ủ cho tương lai, mình đều đem ra hào hứng kể và chia sẻ, thảo luận hết với những bạn nhân viên thân tín của mình. Mình nghĩ đơn giản lắm, mình làm sếp thì mình vạch đường, truyền động lực cho lính để tụi nó làm với mình. Nhưng tôi đã nhầm. Vào một ngày đẹp trời, tôi bàng hoàng phát hiện ra toàn bộ những ý tưởng tâm huyết nhất của mình đã bị chính nhân viên mình tin cậy nhất 'nẫng tay trên'. Bạn ấy mang nguyên văn những nhận định, kế hoạch đó lên trình bày thẳng với lãnh đạo cấp cao, và ngang nhiên biến nó thành ý tưởng do chính bạn ấy nghĩ ra để lập công. Lúc đó, cảm giác của tôi không chỉ là tức giận, mà là sự hụt hẫng và tổn thương sâu sắc vì lòng tin của mình bị giẫm đạp. Đi qua cái bão giông đó rồi, bước sang tuổi 40 tôi mới hiểu: Làm sếp, tốt bụng và chân thành thôi là chưa đủ, mà phải có sự khôn khéo và một cái đầu lạnh. Sự cởi mở không đúng chỗ sẽ vô tình biến thành kẽ hở cho lòng tham của người khác. Mình chia sẻ tầm nhìn để định hướng công việc là đúng, nhưng những kế hoạch chiến lược, những ý tưởng mang tính sống còn thì phải tém tém lại, tự mình phải là người trình bày và hiện thực hóa nó. Đó không phải là ích kỷ, mà là nguyên tắc sinh tồn để bảo vệ cái uy của một người làm quản lý. Đã có ai từng làm sếp mà phải nếm cái quả đắng này giống tôi chưa?