Chao xìn anh chị. Em là Quỳnh Chi, 24 tuổi, một trong những thành viên chưa chồng con nhưng đã hóng hớt vào đây học tâm lý học của cô Lana 🤪 Lý do em tham gia lớp học này cũng giống nhiều người: em muốn chữa lành bản thân để có mối quan hệ tốt hơn với chính mình và với những người mình yêu thương. Tuổi thơ của em nhìn chung khá hạnh phúc. Em lớn lên trong gia đình đầy đủ, là con/cháu đầu nên luôn được ông bà, bố mẹ, chú dì đều yêu thương và dành nhiều thời gian. Đó là điều em thấy mình may mắn và rất biết ơn cho đến giờ. Nhưng từ khoảng cấp 2 - cấp 3, khi bắt đầu hiểu chuyện hơn, em nhận ra bố mẹ tuy vẫn sống cùng nhau nhưng không còn hạnh phúc. Bố em không giỏi trong việc kiếm tiền nên mẹ em phải làm nhiều công việc khác nhau để gánh vác kinh tế nuôi 3 đứa con. Vậy nên, mẹ thường càm ràm và nhiều lần bảo bố đổi việc để có thu nhập ổn định hơn nhưng bố không nghe. Dần dần em thấy các cuộc cãi vã lớn tiếng hơn, đập đồ, tác động vật lý cũng có... Không ai chịu lắng nghe ai, không ai chịu hiểu ai. Điều khiến em nhận ra muộn hơn là suốt tuổi thơ, mẹ thường kể với chị em em những điều không tốt về bố, khiến bọn em nghĩ bố là người có lỗi và dần xa cách bố. Nhưng gần đây em mới hiểu, bố vẫn luôn cố gắng theo cách của mình: chăm con, đưa đón đi học, nấu cơm, mua quần áo, đồ chơi… Chỉ là sự cố gắng đó chưa bao giờ đủ trong mắt mẹ. Sau khi nhận ra điều đó, em đã chữa lành được phần nào mối quan hệ với bố. Nhưng với mẹ thì vẫn còn nhiều khó khăn. Hai mẹ con rất dễ to tiếng và khó lắng nghe nhau. Ngoài ra, em thấy mình rất nóng tính và dễ mất kiên nhẫn nên khi cơn giận đến em phản ứng rất bản năng, dù sau này có tìm hiểu Phật pháp và cố gắng thay đổi. Đến giờ em vẫn thấy mình dễ mất kiểm soát cảm xúc và vô tình làm tổn thương những người thân, đặc biệt là các em của mình. Nên em tham gia lớp học này với mong muốn hiểu bản thân hơn, học cách điều hòa cơn giận, biết ghi nhận và thấu hiểu chính mình cũng như những người xung quanh.