Có một giai đoạn trong cuộc đời, tôi luôn cảm thấy mình đang đi… hơi lạc hướng.
Ngày còn đi học, tôi tin rằng chỉ cần học hành chăm chỉ là đủ. Hầu hết chúng ta đều lớn lên với cùng một công thức: Học tốt → chọn ngành tốt → có công việc ổn định → cuộc sống sẽ ổn. Vì vậy khi đến lúc chọn ngành, tôi cũng làm giống như rất nhiều người khác. Tôi nghe lời khuyên của người lớn. Tôi nhìn vào những ngành “dễ xin việc”. Tôi chọn một con đường được cho là an toàn. Tôi nỗ lực học tập. Tôi hoàn thành chương trình. Tôi có bằng cấp. Nhưng khi bắt đầu làm việc, tôi nhận ra một cảm giác rất lạ. Mọi thứ đều ổn… nhưng tôi không thấy mình thuộc về nơi đó. Tôi vẫn hoàn thành công việc. Tôi vẫn làm tốt nhiệm vụ của mình. Nhưng bên trong, tôi luôn có cảm giác như đang đi trên một con đường chưa thật sự dành cho mình. Có một thời gian dài tôi nghĩ vấn đề nằm ở bản thân. Có lẽ mình chưa đủ cố gắng. Có lẽ mình chưa đủ kiên trì. Nhưng càng cố gắng, tôi càng cảm thấy kiệt năng lượng. Cho đến khi tôi bắt đầu tìm hiểu sâu hơn về cấu trúc sinh học của con người. Tôi phát hiện ra một điều rất quan trọng: Mỗi người sinh ra với một “bản thiết kế” khác nhau. Gen không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe. Nó còn ảnh hưởng đến: cách chúng ta xử lý thông tin cách chúng ta phản ứng với áp lực cách chúng ta phục hồi năng lượng Có người làm việc tốt nhất trong môi trường cạnh tranh cao. Có người lại phát huy tốt nhất trong môi trường yên tĩnh. Có người cần sự ổn định. Có người cần sự linh hoạt. Khi chúng ta chọn một con đường không phù hợp với cấu trúc tự nhiên của mình, chúng ta phải dùng rất nhiều ý chí để duy trì. Và ý chí không phải là nguồn năng lượng vô hạn. Đó là lý do vì sao rất nhiều người giỏi, chăm chỉ… nhưng vẫn cảm thấy mệt mỏi trong công việc. Không phải họ yếu. Chỉ là họ đang vận hành trong một hệ thống không phù hợp với mình. Hiểu mình không phải để giới hạn bản thân. Hiểu mình để phát triển đúng hướng. Khi hiểu rõ cấu trúc tự nhiên của mình, bạn sẽ biết: Mình mạnh ở đâu. Mình cần môi trường nào. Mình nên đầu tư năng lượng vào điều gì. Và khi đó, công việc không còn là cuộc chiến mỗi ngày.