Mình sống ở Nha Trang từ nhỏ nên tiếp xúc thường xuyên với người nước ngoài. Châu Âu có, Châu Mỹ có, Châu Á cũng nhiều, chủ yếu là Trung Quốc và Nhật Bản, Hàn Quốc, … Thời mình còn học cấp 3, Nha Trang chưa phát triển như bây giờ. Nha Trang lúc đó chỉ là bãi biển nhỏ, lác đác mấy quán café và nhà hàng hải sản. Thời đó khách du lịch Châu Âu chủ yếu là mấy anh Tây Balo đi riêng lẻ hay theo 1 nhóm 3-4 người, khách Châu á cũng có nhưng ít lắm, chỉ là vài người Nhật Bản hay Trung đi khám phá thôi. Mình có biết 1 chút tiếng Anh nên có thể giao tiếp cơ bản với người nước ngoài. Có lần mình làm bảo vệ cho 1 khách sạn 4 * trên đường Hùng Vương, mình nói mấy câu tiếng anh với khách lưu trú ở khách sạn. Họ thấy mình là bảo vệ mà biết nói Tiếng Anh họ thích lắm. Đôi khi mình cũng trò chuyện qua lại về con người, về văn hóa, thời tiết, … đủ thứ trên trời dưới đất với họ. Tan giờ làm, mấy anh Tây rủ mình đi uống café. Mình nhận lời !
Sau vài câu xã giao hàng ngày, mấy anh Tây chuyển hướng nói sang tiếng Việt. Họ nói tiếng Việt rất khó phát âm, lại có cả Bảng chữ cái chia ra Nguyên Âm và Phụ Âm, rất khó nhớ. Nếu trong tiếng Anh từ “school” nghĩa là “trường học”, chỉ có 1 âm tiết, thì từ “trường học” trong Tiếng Việt lại có 2 âm “trường” và “học” ghép lại. Và nếu từ Trường Học chỉ tên các Trường nói chung, thì khi nói Trường dạy cho học sinh cấp 1 là trường Tiểu học, còn lại là Trường THCS, THPT và Đại Học. Âm Tiếng Việt là âm ghép nên học rất mệt và khó nhớ. Mình nói đùa nếu bạn muốn lấy vợ người Việt Nam thì bạn phải yêu và phải học thành thạo tiếng Việt trước đã. Mấy anh Tây lắc đầu “Chịu thua thôi !” “Không học nổi đâu !”. Thế là cả 2 cùng cười. Tiếng Việt là các từ ghép lại, trong quá trình du nhập văn hóa ngoại lai, tiếng Việt còn được bổ sung thêm Từ Hán Việt, hay 1 số từ tiếng Pháp, Tiếng Anh như Tủ đựng chén bát gọi là Gac-măng-dê, Bàn đạp xe đạp là Pê-đan, rẽ trái phải là Cua,…
Ngoài ra, Tiếng Việt là một ngôn ngữ tonality, có nghĩa là âm điệu có thể thay đổi nghĩa của từ. Việc phân biệt các âm sắc như sắc, huyền, hỏi, ngã và nặng có thể rất khó khăn. Về mặt Ngữ Pháp, tiếng Việt khác biệt với nhiều ngôn ngữ phương Tây. Không có cách chia động từ theo thì, và cấu trúc câu có thể phức tạp với nhiều từ chỉ ngữ cảnh. Hiểu biết về văn hóa và bối cảnh xã hội cũng rất quan trọng, vì ngôn ngữ thường phản ánh các giá trị và thói quen trong đời sống hàng ngày. Học tiếng Việt cần nhiều thời gian và kiên nhẫn, đặc biệt nếu người học chưa có nền tảng về ngôn ngữ châu Á.