“Tôi không còn cách nào khác.”
Thật không? Hay đó chỉ là câu nói để hợp lý hóa việc mình vừa làm?
Mình nghe câu này rất nhiều.
Khi phụ huynh lỡ đánh con.
Khi quát con giữa siêu thị.
Khi ép con làm điều nó đang phản kháng.
“Mình đã nói nhẹ nhàng rồi.”
“Mình đã nhịn lắm rồi.”
“Nếu không làm mạnh thì nó không sợ.”
Nhưng mình tin một điều rất rõ: Không còn cách nào khác chỉ đúng khi mình không còn ý thức, còn khi mình vẫn đang phản ứng, vẫn đang quyết định, vẫn đang hành động thì mình đang lựa chọn. Chỉ là mình chọn cách nhanh nhất, chọn cách ít tốn năng lượng nhất, chọn cách khiến mình bớt bất lực ngay lúc đó và rồi mình gọi nó là: “Không còn lựa chọn.”
Nguy hiểm nhất không phải một cái quát mà là niềm tin rằng: Khi khó quá, mình có quyền mất kiểm soát vì đứa trẻ nghe rất kỹ.
Nó sẽ học rằng:
Khi tức giận → có thể dùng sức mạnh.
Khi bị dồn ép → có thể làm tổn thương người khác.
Khi mệt mỏi → có thể đổ lỗi cho hoàn cảnh.
Sự thật là:
Lựa chọn mới sẽ tốn một số thứ:
Tốn thời gian.
Tốn kiên nhẫn.
Tốn tự trọng khi phải xin lỗi con.
Tốn nội lực để giữ bình tĩnh thêm 30 giây.
Nhưng cái tốn đó là bước chuyển hoá quan trọng. Còn cái mình nhận lại là:
Một đứa trẻ học được cách làm chủ cảm xúc.
Một mối quan hệ an toàn hơn.
Một năng lực mới của chính mình.
Và năng lực đó
đi theo mình và con
suốt phần đời còn lại.
Nếu lần tới mình thấy mình sắp nói: “Mình không còn cách nào khác”
hãy thử dừng lại 10 giây.
Hỏi mình một câu duy nhất:
“Cách này đang dạy con điều gì cho 30 năm sau?”
Nếu bạn tin rằng lựa chọn tốt hơn luôn tốn lúc đầu nhưng xứng đáng về lâu dài comment một chữ: CHỌN.
Vì trưởng thành…luôn là một quyết định.
10
2 comments
Sam Dao
5
“Tôi không còn cách nào khác.”
S63 AURA
skool.com/s63aura
S63 AURA & Life Stream
Thân khoẻ - Tâm an - Trí minh
* Bản đồ Gen người Việt
* Affiliate toàn cầu
* Doanh nhân tỉnh thức
Powered by