Sáng nay mình được nghe cô Hồng chia sẻ về cách sử dụng ngôn từ trong hôn nhân.
Cách xưng hô quyết định lớn đến hạnh phúc của một cặp đôi.
Thay vì:
“Anh muốn…”
“Dự định của em…”
“Anh làm…”
Khi thay là:
“Chúng ta…”
“Gia đình mình…”
“Vợ chồng mình…”
Chỉ đổi cách gọi thôi, nhưng cảm giác đã khác. Không còn hai phía tách rời, mà đã gắn kết hợp nhất thành một đội, cùng hướng, cùng phương
Nghe xong, mình chợt liên tưởng đến mối quan hệ bố mẹ và con cái thông qua ngôn từ.
Cách mẹ nói với con, cũng có thể cảm nhận được mức độ kết nối ở đó.
Nhiều khi mình quen miệng nói:
“Con phải thế này.”
“ Mẹ muốn là”
“Tại con nên mới vậy.”
Nghe thì bình thường. Nhưng vô tình đặt mẹ và con ở hai phía.
Một bên đúng. Một bên sai.
Một bên ra lệnh. Một bên phải nghe.
Khi thay đổi nhẹ:
“Mẹ con mình cùng làm nhé.”
“Chúng ta…..”
“Mẹ con mình cùng nghĩ cách ….”
Ngôn từ lúc đó không còn là ép buộc hay trách móc.
Mà là đồng hành.
Đứa trẻ không còn cảm giác bị phán xét, áp đặt
Mà cảm thấy mình vẫn thuộc về, mình có mẹ bên cạnh
Ngôn từ không để dạy con nghe lời.
Ngôn từ đang dạy con cách nhìn về mối quan hệ của mình với mẹ.
Khi mình nói “mẹ con mình”, “chúng ta”, mình đang đặt hai mẹ con vào cùng một đội We are one
Trở thành những người đồng hành, những người đang cùng học và cùng lớn lên.
Có lẽ sự gắn kết hoà hợp không bắt đầu từ điều gì lớn lao.
Chỉ bắt đầu từ những ngôn từ rất nhỏ… mỗi ngày.
#weareone
#tradamhopnhat
#donghanhcungcontruongthanhcungnhau
#2026manifest