Có một kiểu mệt mà người ngoài rất khó nhìn thấy.
Vẫn đi làm, vẫn chăm con, vẫn trả lời tin nhắn, vẫn hoàn thành những việc phải xong. Nhìn bên ngoài, mọi thứ vẫn ổn.
Nhưng chỉ có mình mới biết, bên trong đã rất chật.
Chật vì quá nhiều vai.
Chật vì quá nhiều trách nhiệm.
Chật vì quá nhiều điều phải nhớ.
Nhiều phụ nữ quen sống trong trạng thái đó lâu đến mức tưởng rằng đó là bình thường. Mệt nhưng vẫn cố. Buồn nhưng vẫn gồng. Cạn nhưng vẫn nói: “Em ổn.”
Và điều đáng thương nhất là mình bắt đầu nghĩ vấn đề là do mình không đủ giỏi, không đủ mạnh, không đủ tích cực. Nhưng không.
Có thể bạn không hề yếu. Bạn chỉ đang quá tải. Quá tải không có nghĩa là kém. Quá tải chỉ cho thấy bạn đã ôm quá nhiều mà chưa cho mình một khoảng thở.
Đến một lúc nào đó, điều mình cần không phải là cố thêm. Mà là thành thật hơn với chính mình: mình mệt rồi, mình cần chậm lại, mình cần bớt gồng.
Người phụ nữ bền không phải người luôn chịu được tất cả. Mà là người biết lúc nào cần dừng, cần nghỉ, cần quay về với mình.