Có những ngày
bạn không khóc lớn.
Chỉ thấy lòng mình mệt.
Mệt vì dậy sớm hơn mọi người.
Mệt vì luôn là người nhớ mọi thứ.
Mệt vì lúc nào cũng phải mạnh.
Bạn vẫn làm tốt.
Vẫn lo đủ.
Vẫn không để ai thiếu điều gì.
Chỉ là…
không ai hỏi bạn có đang thiếu một cái ôm không.
Có những người phụ nữ
quen với việc gồng đến mức
không còn biết mình đang gồng.
Ra ngoài cố gắng bao nhiêu,
về nhà lại càng cố gắng hơn.
Nhưng càng cố,
tim càng nặng.
Không phải chồng không thương.
Không phải con không cần.
Chỉ là khi lòng mình đầy lo lắng,
mình không còn chỗ để nhận yêu thương nữa.
Bạn biết không…
Một người phụ nữ bình an
không phải là người không có vấn đề.
Mà là người
biết đặt tay lên tim mình
và thở chậm lại.
Biết nói với mình rằng:
“Thôi, hôm nay vậy là đủ rồi.”
Gia đình không cần bạn hoàn hảo.
Gia đình không cần bạn hy sinh đến cạn kiệt.
Gia đình cần bạn dịu lại.
Vì khi bạn dịu,
ngôi nhà sẽ dịu theo.
Tâm mình an một chút,
giọng nói sẽ mềm đi một chút.
Ánh mắt sẽ ấm lên một chút.
Bữa cơm sẽ bớt căng hơn một chút.
Hạnh phúc không phải là làm nhiều hơn.
Hạnh phúc bắt đầu từ việc
bạn thôi làm mình đau thêm.
Có cách để bạn học lại sự bình an đó.
Nhẹ thôi.
Từng chút một.
Không phải để thay đổi ai.
Chỉ để bạn được là chính mình
mà không mỏi nữa.
Nếu những dòng này chạm vào bạn,
hãy để lại một chữ “Bình An.”
Không phải vì bạn yếu.
Mà vì bạn xứng đáng được yên.
#doanthuymo
#hanhphucgiadinh
#phattrienbanthan
#phunuthuctinh
#chualanh