Câu chuyện của mình bắt đầu với một tuổi thơ âm thầm dạy mình cách tồn tại trước khi dạy mình cách được nhìn nhận. Bố mẹ mình là những người lao động trong thời kì đất nước phát triển sau chiến tranh, không vắng mặt theo cách tàn nhẫn, mà vắng mặt theo cách thực tế, kiệt sức của những người phải kiếm tiền mỗi ngày và không có sự xa xỉ để nán lại ở nhà. Vì vậy mình học được từ sớm cách ở một mình, cách tự chơi, cách khóa cửa lại và tự chiếm lĩnh tâm trí của mình. Kiểu tuổi thơ đó thường tạo ra hai thứ cùng một lúc: một đứa trẻ trở nên độc lập một cách bất thường, và một đứa trẻ lớn lên với cảm xúc thiếu hụt. Mình có thể thấy cả hai trong mình bây giờ. Lúc mới cưới mình hay bị vợ dỗi vì không chịu chia sẻ gì vì nó đã thành thói quen sâu xa của mình. Luôn giữ mọi thứ bên trong và xử lý cuộc sống mà không đòi hỏi quá nhiều từ ai kể cả những người thân và mình tin tưởng nhất.
Trong khoá thiền vừa rồi mình có gặp 1 anh, anh ấy có 2 người bạn thân 44 trong 2 năm gần đây nên anh ấy quyết định đi thiền. Qua câu chuyện anh kể mình nhận ra 2 người bạn của anh ấy và chính anh ấy cũng là kiểu người như mình. Điều may mắn là mình chưa có áp lực nào quá lớn và mình có cách khác để điều hoà cảm xúc của mình.
Gia đình mình lớn lên cũng cho mình một mô hình rất cụ thể về thứ bậc trong nhà. Bố là người trí thức, người thầy, người đàn ông có kỷ luật đại diện cho tri thức, cấu trúc và thành tựu. Mẹ xuất thân từ tầng lớp thấp hơn và dường như nhường nhịn ông rất nhiều trong cuộc sống, thậm chí thường hỏi những câu mà bà đã biết câu trả lời. Bà cũng rất vất vả và có quan điểm riêng nhưng bà không thể bày tỏ quan điểm của mình khi ở bên cạnh ông.
Chi tiết đó quan trọng hơn vẻ ngoài của nó. Một đứa trẻ nhìn thấy điều đó không chỉ học được ai có tiếng nói trong gia đình. Nó học được rằng sự chấp thuận có thể là thứ người này tìm kiếm từ người kia. Và nó cũng học được, có lẽ mà không nhận ra, rằng sự an toàn về mặt cảm xúc có thể tồn tại ngay bên cạnh sự bất bình đẳng. Đó có thể là một phần lý do tại sao mình trầm lặng và tránh đối đầu ngày hôm nay. Mình thấy từ sớm rằng căng thẳng trong gia đình không phải lúc nào cũng được giải quyết trực tiếp. Đôi khi nó chỉ được nén lại, làm dịu đi, hoặc là nuốt vào bên trong.