Bạn không thiếu — bạn chỉ chưa biết “biến cái cũ” thành cái phù hợp hơn.
Nếu bạn đã từng dạy tiếng Việt cho người nước ngoài, bạn sẽ hiểu cảm giác này: Dạy mãi vẫn “đụng trần”.
Học viên đến rồi đi. Mình làm rất nhiều, nhưng vị thế vẫn không khác biệt. Và bắt đầu nghĩ: “Chắc mình phải học thêm chuyên môn gì đó thật bài bản thì mới dạy lên level được…”
Mình hiểu. Nhưng đây là một tư duy sai khiến rất nhiều người đã dạy rồi vẫn bị kẹt.
Tư duy sai: Muốn dạy tốt hơn thì phải đi tìm cái mới.
Bạn không sai khi muốn phát triển chuyên môn. Nhưng vấn đề là: bạn đang mải đi tìm cái mới, trong khi cái giúp bạn bứt lên lại nằm ở chỗ khác. Bạn đang có rất nhiều “tài sản” sẵn có, nhưng bạn chưa biết cách chuyển đổi nó thành một phương pháp dạy dùng được và tạo ra vị thế khác biệt.
Học thêm chuyên môn không giải quyết được gốc kẹt, nếu bạn vẫn giữ cách tư duy cũ: Cứ thêm kiến thức, nhưng không “đổi hệ”. Không tạo ra một định vị rõ ràng. Không biến thứ mình có thành thứ thị trường cần.
Tư duy đúng số 1: Dạy tiếng Việt là nghề nghiêm túc, không phải “thử xem sao”.
Khi coi đây là một nghề nghiêm túc, bạn sẽ tự động đổi 3 thứ:
Bạn dạy để tạo kết quả, không phải dạy để “truyền đạt”.
Bạn thiết kế trải nghiệm học như một người làm sản phẩm.
Bạn hiểu mình đang bán giá trị chuyển hoá, không bán “kiến thức tiếng Việt”.
Người học, đặc biệt là nhóm sẵn sàng trả phí cao, không mua việc “học ngôn ngữ”.
Họ mua thứ ngôn ngữ giúp họ sống được ở Việt Nam: Giao tiếp ngoài đời, xử lý tình huống, làm việc, tạo mối quan hệ, hoà nhập hành vi và văn hoá.
Tư duy đúng số 2: Bạn dạy hành vi và ứng dụng đời sống, không phải dạy “ngôn ngữ”.
Đây là bước chuyển giúp bạn thoát bế tắc.
Vì khi bạn dạy hành vi ứng dụng đời sống, bạn không còn cạnh tranh theo kiểu:
Ai phát âm chuẩn hơn.
Ai giáo trình nhiều hơn.
Ai học thuật hơn.
Bạn cạnh tranh bằng:
Ai giúp học viên dùng được nhanh hơn.
Ai giúp học viên đỡ ngại hơn.
Ai giúp học viên tự tin bước ra đời sống thật.
Và đó là nơi bạn tạo vị thế khác biệt.
Tư duy đúng số 3: Đừng tìm cái mới. Hãy chuyển hoá cái bạn đang có.
Đây là câu mình muốn bạn mang theo: Bạn không thiếu. Bạn chỉ chưa biết biến cái cũ thành cái phù hợp hơn.
Phần lớn người dạy bị kẹt vì: Có kỹ năng, có trải nghiệm, có câu chuyện, có thế mạnh riêng.
Nhưng lại không đóng gói được nó thành: Phương pháp, lộ trình, tiêu chuẩn đầu ra, thông điệp định vị, cách tiếp cận đúng tệp học viên.
Câu chuyện chị là case điển hình.
Chị Quyên không đi “đập đi xây lại”.
Chị dùng chính kỹ năng và kinh nghiệm cũ của mình, rồi chuyển hoá nó thành cách tiếp cận phù hợp hơn.
Kết quả là:
Chị tiếp cận được nhóm khách hàng cao cấp hơn. Họ sẵn sàng trả mức phí cao hơn (thậm chí x2). Và từ đó, chị còn mở ra thêm nhiều job khác đúng chuyên môn.
Tức là chị không “học cái mới để giỏi hơn”.
Chị biến cái mình đã có thành một hệ giá trị rõ ràng hơn để thị trường nhận ra.
Nhưng em sợ em không có năng khiếu…
Đây là nỗi sợ mình gặp rất nhiều ở những người đã dạy, dạy được, nhưng vẫn thiếu tự tin.
Thực tế:
Năng khiếu chỉ giúp bạn đi nhanh hơn lúc đầu.
Còn đi xa hay không là nhờ hệ thống, phương pháp và vị thế.
Bạn không cần là người “có năng khiếu dạy”.
Bạn cần là người:
Hiểu học viên muốn ứng dụng điều gì.
Biết biến trải nghiệm của mình thành lộ trình.
Và dạy như một nghề nghiêm túc.
Nếu bạn đang dạy nhưng bế tắc: đây là câu hỏi chốt - Trong tất cả những thứ mình đang có, cái nào là “tài sản” mà mình chưa chuyển hoá thành giá trị khác biệt?
Chỉ cần bạn trả lời được câu này, bạn sẽ thấy hướng đi rõ hơn rất nhiều.
Nếu bạn muốn mình gửi thông tin về thử thách Make It Teacher (MIT) theo hướng “chuyển hoá cái bạn đang có thành phương pháp và vị thế”, hãy comment “MIT” bên dưới.
10
0 comments
Tuấn Thanh Nguyễn
9
Bạn không thiếu — bạn chỉ chưa biết “biến cái cũ” thành cái phù hợp hơn.
5m.
skool.com/5-minutes-vietnamese-4316
Biến ngôn ngữ thành cổ máy in tiền bằng chính chuyên môn của bạn ngay cả khi bạn không giỏi ngoại ngữ.
Leaderboard (30-day)
Powered by