Cái hay của một cảnh frozen time trong hành động không nằm ở việc “thời gian dừng lại cho nhân vật thoát hiểm”, mà nằm ở khoảnh khắc khán giả được nhìn rõ toàn bộ sự nguy hiểm đang ập tới. Nhân vật cũng bị đóng băng. Mọi thứ cũng bị đóng băng. Một tảng đá khổng lồ đang rơi ngay trước mặt cô ấy, chỉ cách cái chết đúng một nhịp thở. Camera orbit quanh khoảnh khắc đó, cho người xem thấy cô ấy nhỏ bé thế nào giữa hàng nghìn mảnh đá, bụi, lửa và đổ nát đang treo lơ lửng trong không gian. Rồi khi thời gian chạy lại, mọi thứ rơi tiếp theo đúng quỹ đạo ban đầu. Không phép màu rẻ tiền. Không đá bay vô lý. Chỉ còn bản năng sinh tồn trong một phần giây cuối cùng. Đó mới là cách dùng frozen time để tăng kịch tính: không làm nhân vật mạnh hơn, mà làm khán giả cảm thấy cái chết đang gần hơn.