Hồi xưa làm pha chế tui cứ nghĩ 1 món ngon chủ yếu là do balance (cân bằng vị). Ngọt bao nhiêu, chua bao nhiêu, đắng bao nhiêu... canh cho đúng là ngon. Nghe hợp lý ha 😅 Mà dạo này đọc thêm về Taste & Flavor Science (khoa học vị giác và hương vị) mới thấy mình hiểu... chưa tới thiệt. Lưỡi mình cảm nhận mấy vị cơ bản như ngọt, mặn, chua, đắng, umami. Nhưng cái mình gọi là “ngon” hình như đâu có nằm riêng trên cái lưỡi. Nó còn dính tới mùi mình ngửi được, texture (kết cấu), nhiệt độ, ký ức rồi cả cảm xúc lúc mình ăn nữa. Bởi vậy mới có chuyện 1 món làm đúng công thức chưa chắc mình nhớ. 1 ly nước balance đẹp chưa chắc khách quay lại. Mà ngược lại có mấy món nhìn bình thường thấy bà... ăn 1 miếng tự nhiên nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ 1 người nào đó 😅 Càng tìm hiểu về bếp tui càng thấy cái chữ “ngon” này phức tạp thiệt. Hơn 10 năm làm đồ uống, giờ đọc lại mấy cái căn bản mới thấy... chắc hồi đó mình mới biết pha nước có nghề thôi mấy fen 😂 Mà hỏi thiệt ngen: Có món nào chẳng cao sang gì, nhưng cứ ăn vô là anh em nhớ 1 người, 1 nơi hay 1 khoảng thời gian nào đó ko? — Tân