Biết định kiến này để làm gì? Để mỗi lần bạn thấy mình bám vào quá khứ tốt đẹp, và sợ tương lai u ám, thì đó chẳng qua là cơ chế chọn lọc ký ức của não bộ. Rồi trông nó như nào? Hỏi người lớn tuổi về thời trẻ, họ thường nói: ngày xưa người ta tử tế hơn, cuộc sống đơn giản hơn, con người có giá trị hơn. Hỏi về tương lai, họ lo lắng: giới trẻ bây giờ không còn như xưa, xã hội đang đi xuống, mọi thứ sẽ tệ hơn. Quá khứ luôn đẹp hơn thực tế. Tương lai luôn đáng lo hơn cần thiết. -- Đó là Declinism, định kiến suy tàn. Xu hướng nhớ quá khứ tốt đẹp hơn thực tế và kỳ vọng tương lai tệ hơn thực tế. Não có xu hướng lọc bỏ những ký ức khó chịu theo thời gian, khiến quá khứ trông đẹp hơn khi nhìn lại. Đồng thời, những lo lắng về tương lai thường bị phóng đại vì não ưu tiên xử lý rủi ro. Kết quả là chúng ta liên tục sống trong cảm giác mọi thứ đang đi xuống, dù thực tế không hẳn vậy. --- Bạn sẽ thấy định kiến này ở các dấu hiệu: - Nhạc bây giờ không hay bằng nhạc ngày xưa, là câu mà hầu như mọi thế hệ đều nói về thế hệ sau mình. - Nhiều người nhớ công việc cũ tốt hơn thực tế, chỉ để nhận ra khi quay lại hoặc khi hỏi lại bạn bè thì hóa ra cũng không hay ho gì. - Thế giới bây giờ nguy hiểm hơn trước là nhận định phổ biến, dù dữ liệu cho thấy bạo lực toàn cầu đã giảm đáng kể trong nhiều thập kỷ qua. - Nhiều người trì hoãn quyết định vì lo tương lai quá bất ổn, trong khi thực tế không chắc chắn hơn bất kỳ thời điểm nào trong lịch sử. Tác hại lớn nhất là nó khiến bạn khó đưa ra quyết định dựa trên thực tế. Khi quá khứ luôn được tô hồng và tương lai luôn trông đáng sợ, bạn dễ bị kẹt ở hoàn cảnh hiện tại mà không dám thay đổi, hoặc liên tục muốn quay về một thứ gì đó đã qua mà thực ra chưa bao giờ tốt như bạn nhớ. Lần tới khi có những lo sợ về tương lai và tô hồng quá khứ thì hãy nhắc bản thân là: Định kiến đấy, làm tới đi ^^