Ở NHÀ VỚI CON MỖI NGÀY… NHƯNG CÓ KHI NÀO BẠN THẤY VẪN CHƯA THẬT SỰ GẦN?
Ở nhà với con mỗi ngày, tưởng là gần nhau lắm rồi, nhưng nhiều khi mình lại thấy… không hẳn vậy. Mình vẫn ở đó, vẫn nấu ăn, dọn dẹp, lo hết việc này tới việc kia, con thì cũng ở ngay bên cạnh, nhưng mỗi đứa một việc, nói với nhau vài câu rồi thôi, cũng không có gì sâu hơn. Hồi trước mình cứ nghĩ vậy là bình thường, ở nhà với con suốt mà, cần gì thêm nữa. Nhưng mà lâu lâu mình lại có cảm giác… sao con ít kể chuyện với mình quá. Nên mình thử đổi một chút. Mỗi ngày mình chọn một khoảng thời gian, không làm gì hết, không cầm điện thoại, không vừa làm việc khác, chỉ ngồi với con thôi. Rồi mình hỏi một câu rất đơn giản: “Hôm nay có gì vui không?”. Nghe thì bình thường vậy thôi, nhưng lần này mình chỉ ngồi nghe, không chen vào, không hỏi dồn, không vội dạy, chỉ nghe. Ban đầu con cũng trả lời qua loa, kiểu cho có. Nhưng sau một thời gian, tự nhiên con nói nhiều hơn, kể nhiều chuyện hơn, có những chuyện nhỏ xíu thôi mà trước đây con không bao giờ nhắc tới. Nhiều khi con kể những điều mà trước giờ mình không nghĩ con để ý. Và cũng từ đó, mình thấy mình kết nối với con tốt hơn hẳn. Con bắt đầu chia sẻ nhiều hơn về chuyện ở trường, chuyện bạn bè, cách con nghĩ, cách con xử lý mọi thứ. Nhìn con nói, mình mới thấy… con đang lớn lên từng ngày, theo cách rất riêng của con. Và cái điều làm mình vui nhất là… mình được đi cùng con trong quá trình đó. Mình nhận ra, ở gần con mỗi ngày chưa chắc đã là kết nối. Có khi chỉ cần một khoảng thời gian rất nhỏ, nhưng mình thật sự “ở đó” cùng con… là đã khác rồi. Mình đang học cách làm mẹ nhẹ lại một chút, để hiểu con hơn và cũng không làm mình kiệt sức. Bạn có khi nào cảm thấy… mình ở rất gần con, nhưng lại chưa thật sự kết nối không? #LuongKieuTrinh #Ketnoiyeuthuong #mevacon