Tự giác – bài học mà em đang cố rèn từng ngày
Em nhận ra: tự giác là khi mình làm điều cần làm, ngay cả khi không ai giám sát, không ai nhắc nhở, và cũng chưa nhận được kể quả ngay lập tức. Và thật ra, điều này khó hơn em tưởng. Có những lần em rất muốn trì hoãn. Nghĩ bụng “làm sau cũng được”. Sau đó lại nghĩ, nhưng nếu cứ mãi chờ có hứng mới làm, thì gần như chẳng có việc nào xong cả. Tự giác không đến từ cảm hứng. Nó đến từ việc mình chấp nhận lặp lại những việc nhỏ nhặt, tẻ nhạt , và có những lúc rất buồn ngủ. Nhưng em biết nó tốt cho bản thân, tốt cho tương lai sau này. Em bắt đầu từ những thứ đơn giản: dậy sớm hơn hôm trước, đọc sách thay vì dành thời gian xem điện thoại, viết vài dòng mỗi ngày.... Và mỗi lần bị đứt đoạn, điều quan trọng nhất là quay lại, không bỏ luôn. Em chưa làm giỏi, nhưng em đang luyện. Vì em hiểu: tự giác không khiến mình nổi bật ngay, nhưng thiếu nó, mình sẽ mãi không có nền tảng để vững vàng. Và nếu mọi người thấy khó quá, thì có thể tìm người đồng hành cùng mình để giúp đỡ nhau trong những lúc muốn bỏ cuộc nhé. Cảm ơn chị @Long Thị đã luôn giúp đỡ và đồng hành cùng em trong trặng đường đầy khó khăn. Chia sẻ chút hành trình nhỏ của em, biết đâu cũng chạm được đến ai đó đang bắt đầu giống em.