Bí kíp ỨNG XỬ THẾ NÀO KHI BỊ TỪ CHỐI
Có phải mỗi lần định mở lời mời ai đó, điều duy nhất giữ bạn lại… là nỗi sợ nghe hai chữ: "Từ chối"? Sợ bị từ chối có lẽ là nỗi sợ "nguyên thủy" nhất của tất cả chúng ta. Sợ quê, sợ mất mặt, sợ người ta đánh giá, sợ làm phiền... Dù là rủ một người bạn đi uống cà phê, mời tham gia một dự án, hay giới thiệu một sản phẩm tâm huyết. Cứ nghĩ đến cảnh người ta lắc đầu là mình lại chùn bước. Hãy cùng Hương nhìn ngược lại vấn đề một chút nhé! Đã bao giờ bạn được bạn bè hào hứng rủ đi chơi, nhưng bài vở hay công việc còn ngập đầu nên đành phải nói lời khước từ? Lúc đó, bạn cảm thấy dứt khoát, dửng dưng, hay... cực kỳ áy náy và phải nặn óc tìm cách nói sao cho bạn mình không buồn? Thậm chí, có phải vì quá ngại nói lời từ chối mà đã không ít lần bạn vướng vào những tình huống này: ▪️ Tặc lưỡi gật đầu: "Ừ, đi chơi một chút rồi về làm sau". ▪️ Nhận lời tham gia một dự án để rồi bản thân bị quá tải trầm trọng, chỉ vì trót nể nang. ▪️ Hay đôi khi gặp một người nài nỉ mua tờ vé số, họ kì kèo thêm vài câu là mình lại rút ví mua luôn cho... đỡ ngại. Bạn nhận ra điều gì không? Sự thật là: Trên đời này chẳng có ai thích buông lời từ chối người khác cả! Nếu bắt buộc phải nói lời từ chối, người cảm thấy áy náy và ngại ngùng nhất lại chính là... người được mời. Riêng Hương thì thấy điều này quá thấm! Thực chất, để buông được một lời khước từ, người ta phải dùng đến rất nhiều ý chí và cả sự can đảm. Những người tử tế, trước khi nói lời từ chối, họ đã phải vất vả suy nghĩ và cân nhắc kỹ lắm. (Còn những ai buông lời phũ phàng mà chẳng thèm mảy may suy nghĩ, ta vốn dĩ đâu cần bận tâm!). Vì vậy, khi một ai đó lắc đầu với bạn, điều đó không có nghĩa là bạn thất bại, và nó chắc chắn không làm sụp đổ sự nghiệp của bạn. Đơn giản chỉ là cơ hội này chưa phù hợp với họ ở thời điểm hiện tại. Thay vì tự ti hay sợ hãi, có lẽ chúng ta nên thấy... thương và đồng cảm với họ hơn. Thử nghĩ xem: Nếu bạn mang đến một cơ hội vô cùng tuyệt vời, một giải pháp có thể giúp ích cho cuộc sống của họ mà họ đành lòng phải nói lời khước từ, thì rốt cuộc... ai mới là người cảm thấy e ngại và thiệt thòi nhất?