4h sáng, như thường lệ, tôi dậy để bắt đầu một ngày mới.
Như mọi khi, tôi quay sang hôn con trai mình, nhưng trời ơi, tôi hốt hoảng!
Con trai đang sốt cao, hơi thở khò khè – điều này thực sự rất tệ.
Tôi gọi vợ, tìm cách hạ sốt cho con, và ngay lập tức liên lạc với bác sĩ riêng để đặt lịch khám sớm nhất. Kết quả là con bị viêm phế quản và cần hai ngày nghỉ ngơi ở nhà.
Trạng thái này thật sự không ổn.
Một phần vì lo cho con, một phần vì hai ngày này tôi đã có rất nhiều kế hoạch quan trọng sau buổi offline vừa qua.
Tôi buộc phải đưa ra lựa chọn giữa việc chăm con và công việc.
Tôi nhớ lại những gì đã đọc trong “The ONE Thing” và tự hỏi: Trong tình huống này, điều quan trọng nhất là gì?
Phải rồi, không có gì quan trọng hơn con tôi.
Tôi đã gọi điện dời toàn bộ lịch hẹn trong hôm nay và thông báo rõ lý do. Tôi quyết định gác lại mọi dự định để tập trung hoàn toàn vào con. Thậm chí, tôi còn huỷ luôn buổi chia sẻ (CHELL) hôm nay, dù tôi biết có rất nhiều người đang đợi.
Tôi đã đắn đo rất nhiều. Liệu làm vậy có phải là thiếu trách nhiệm hay thiếu chữ tín không? Nhưng rồi tôi nhận ra: Điều quan trọng tiếp theo là phải minh bạch.
Thay vì im lặng hay cố gắng làm mọi thứ hoàn hảo, tôi đã thông báo rõ ràng về tình hình của mình với những người đang mong chờ.
Tôi hiểu rằng mình chưa hoàn hảo, và cách xử lý tình huống này còn nhiều thiếu sót. Nhưng tôi đang học cách chấp nhận thay đổi, đặt ưu tiên đúng chỗ, và hành động dựa trên những giá trị quan trọng nhất.
Nếu bạn rơi vào hoàn cảnh tương tự, bạn sẽ làm gì?
Bạn có lời khuyên nào cho tôi không?