99% lời khuyên là tiếng ồn.
Trong một tháng đổ lại đây, mình tham gia The New Rich và đã hình thành được một thói quen:
• 1 giờ để viết
• 1 giờ để kết nối
• 1 giờ học một điều gì đó mới
• 1 giờ lướt điện thoại
• 2 giờ làm điều mình muốn
Thời gian còn lại dành cho những công việc thuộc về trách nhiệm và những thứ khác mà không dùng đến điện thoại hay máy tính - cách biệt với internet.
Thành quả mình đạt được sau đó là 300 tin nhắn trong một ngày yêu cầu nhận được giúp đỡ. Mình thành công tạo ra một cộng đồng mơ ước với gần 100 thành viên trong 7 ngày.
Đó có phải là chiến thắng không? Không. Đó chỉ là một thành quả nhỏ trong một hành trình dài sau đó.
Có quá nhiều người cần mình giúp đỡ, mình đắm chìm trong đó.
Mình bỏ nhiều thời gian hơn để làm hài lòng nhiều người hơn. Mình quên đi hẳn những gì mình đã dự định trước đó.
Không còn một giờ ngồi viết.
Không còn một giờ để học một thứ gì đó.
Không còn một giờ lướt điện thoại.
Không còn một giờ để kết nối.
Không còn hai giờ làm điều mình thích.
Mình đã bỏ qua hai thứ quan trọng giúp mình đạt được kết quả nhỏ là viết và học một cái gì đó.
Mình dành x2 thậm chí x5 thời gian cho những công việc còn lại, lấy đi thời gian đáng lẽ ra phải dành cho những điều thuộc về trách nhiệm.
Vợ mình cằn nhằn mấy hôm nay: “Anh sao thế?”
Tâm trí mình giằng xé vì có nhiều thứ phải làm mà không đâu vào đâu cả.
Thân xác mình kiệt quệ vì dùng quá nhiều năng lượng để suy nghĩ.
Mình chính thức quá tải, đầu óc lùng bùng, không suy nghĩ được gì.
Cả tâm trí và thể xác đều muốn kéo mình xuống, không làm gì cả và bỏ cuộc. Không chỉ lần này, mà rất nhiều lần như vậy. Thời điểm tôi đạt được một kết quả nhỏ cũng là thời điểm tôi gặp nhiều bế tắc nhất.
Mình nhìn con mình loay hoay ráp món đồ chơi và luôn miệng nói: “Phải có cách nào chứ!”
Đúng rồi, phải có cách nào chứ?
Mình lấy vội điện thoại và nhắn tin cho người mentor của mình.
10 phút sau mình chưa nhận được phản hồi, mình gọi điện.
Gọi điện không nghe máy, mình ghi âm cuộc gọi và kể hết những gì mình gặp phải - như một đứa trẻ.
20 phút sau, cô ấy không nói gì, chỉ gửi cho mình một file tài liệu có tên là: “Một tuần làm việc lý tưởng”.
Cô ấy hỏi mình: “Anh có làm cái này chưa?”
Mình nói chưa.
Cô ấy bảo: “Anh làm đi rồi nhắn lại cho em.”
File tài liệu là lịch trình làm việc của cô ấy, rất ít đầu việc, chia ra theo từng đầu việc, theo ngày, giờ và kèm theo mục tiêu lớn của cô ấy.
Ơ hay, mình biết phải làm gì rồi!
Mọi vấn đề bắt đầu vì mình đã đi xa khỏi quỹ đạo ban đầu của mình:
• 1 giờ viết
• 1 giờ học
• 1 giờ kết nối
• 1 giờ lướt điện thoại
• 2 giờ làm điều mình thích
Thành công đơn giản vậy sao? Chỉ cần liên tục có những chiến thắng nhỏ là bạn thành công. Không gấp được, không chậm được, cứ liên tục là được.
Ai cũng có vấn đề, ai cũng cần giải quyết vấn đề, và bản thân mình cũng đang có vấn đề.
Mình không thể giải quyết vấn đề của người khác khi mình còn hàng tá vấn đề ngổn ngang trong đầu.
Vậy nên, tập trung vào bản thân, giải quyết vấn đề của mình trước chính là cách tốt nhất để giúp đỡ người khác tốt hơn.
Mình không thể là Tề Thiên Đại Thánh, chỉ cần nắm một mớ lông vũ, thổi phèo một phát là tạo ra hàng tỷ bản thể khác nhau để chiến đấu với thiên binh vạn mã được.
Người cần bạn họ sẽ ở lại, người không cần bạn họ đã không quan tâm đến bạn từ lâu rồi.
Cảm giác bình thường này thật tuyệt, tôi yêu cảm giác này.
Sáng nay lướt Thread, có một câu thế này: “Người thông minh thường rất đơn giản.”
Vũ trụ an bài, giúp tôi nhớ đến điều này.
Vậy nên, lời khuyên (thật ra trước đó mình đã hỏi rất nhiều người, câu trả lời hay nhất là: ‘Cố gắng đi em…’) tốt nhất chính là im lặng.
Biết ơn vì bạn đã xem, biết ơn vì bạn ở đây, biết ơn vì tất cả.
Biết ơn a giúp em tạo ra sân chơi này.!
23
4 comments
Tuấn Thanh Nguyễn
9
99% lời khuyên là tiếng ồn.
5m.
skool.com/5-minutes-vietnamese-4316
Thử thách 21 ngày giúp bạn trở thành giáo viên dạy tiếng Việt cho người nước ngoài mà không cần biết tiếng Anh.
Leaderboard (30-day)
Powered by