Nói thật là Khuyên thấy phụ nữ mình hay có một kiểu rất quen.
Mình buồn… nhưng không nói.
Mình mệt… nhưng vẫn làm.
Mình đuối… nhưng vẫn cố giữ mặt bình thường.
Lâu dần,
Mình quen với vai người mạnh.
Người mạnh để lo cho gia đình.
Người mạnh để gánh công việc.
Người mạnh để không ai phải lo cho mình.
Nghe thì hay.
Nhưng mà sống kiểu đó lâu quá,
mình mệt lắm.
Mệt không phải vì yếu.
Mà vì:
Mình không có lúc nào được thôi làm người mạnh
Không có lúc nào được mềm xuống.
Không có lúc nào được nói: “Mình mệt rồi.”
Không có lúc nào được thôi giữ cho mọi thứ ổn.
Mà đúng thật.
Một người mạnh quá lâu
rất dễ quên mất cảm giác được dựa, được nghỉ, được nhẹ.
Bạn có đang là kiểu người làm “người mạnh” quá lâu… đến mức quên mất mình cũng đang rất mệt không?
YÊU GEN MÌNH - HIỂU GEN NGƯỜI - CHỌN ĐỜI THONG DONG