"Một điều mà mình chiêm nghiệm được sau rất nhiều va chạm. Đó là phần lớn phản ứng của người khác không bắt đầu từ bạn.
Nó bắt đầu từ những gì đang xảy ra bên trong họ: Cái tôi, tham vọng, nỗi sợ, những cuộc chiến chưa giải quyết. Nhưng khi có chuyện xảy ra, thì chúng ta lại nghĩ rằng nó liên quan đến mình.
Rồi bị cuốn vào đó, muốn hiểu, muốn sửa, muốn họ phải khác đi. Ở trong nhiều trường hợp, nếu cơn giận của họ lớn hơn hành vi của bạn, thì rất có thể bạn chỉ là tác nhân, không phải gốc rễ.
Những lúc như vậy, điều khôn ngoan nhất không phải là bước vào câu chuyện của họ, mà là lùi lại. Thôi bất bình, thôi cố kiểm soát. Người ta loạn không có nghĩa là mình phải loạn theo."