BẾP LỬA
Có một mùa hè, từ khi tôi tám hay mười tuổi gì đó. Những năm 1990
Buổi trưa, trong gian bếp cuối nhà tập thể, một mình tôi nhóm lửa.
Rơm khô bên trái. Lá cây xà cừ rụng từ sân trường quét gom từ sân trường gần nhà. Mấy khúc củi cây xoan khô nhặt về.
Lửa rơm bùng lên rồi tắt rất nhanh — phải thêm liên tục. Khói cay xè mắt, nước mắt chảy mà tay vẫn phải canh nồi. Hạt cơm sôi lục bục bên trong, mùi gạo mới quyện với mùi khói rơm.
Cái mùi ấy — sau này tôi đi xa bao nhiêu năm, vẫn nhận ra ngay khi vô tình đi qua một làng quê nào đó.
Bố và Mẹ thì đi dạy học chưa về.
Trưa hè im như tờ. Chỉ có tôi, bếp lửa, và nồi cơm.
Cái cảm giác ấy không có chữ để gọi tên.
Nó nằm trong tâm trí, ở chỗ sâu nhất — nơi không có chữ.
Mãi đến hôm tôi nhìn thấy chiếc bình này, một thứ gì đó trong tôi vỡ ra.
Đôi nồi đen trên bếp. Ngọn lửa đỏ. Chùm ngô treo xà.
Cái bồ thóc. Cái thúng tre. Mảng rạ vương trên kiềng.
Tất cả đều ở đó — đúng như tôi nhớ. Không thiếu một thứ gì.
Có những thứ — chỉ còn lại trong ký ức.
Và có những thứ, may mắn thay — còn được giữ lại trên gốm.
Bình gốm "Bếp Lửa" — Gốm Bát Tràng.
📐 Cao 30cm.
🔥 Men táp đất, khắc tay, nung củi truyền thống.
🏺 Độc bản — duy nhất một chiếc.
Cho một góc nhà hôm nay — có một chỗ trú cho khói của ngày cũ.
Ps: Hình nào là hình thật anh chị em nhỉ ?
2
0 comments
Lê Ánh
7
BẾP LỬA
Tự Do Mới
skool.com/tudomoi
Ở đây có đủ Tư Duy- Công Cụ & Cơ Hội cho những ai đang tìm kiếm tự do trong thời đại kinh doanh số..
Leaderboard (30-day)
Powered by