"TÔI LÀM ĐỂ GIÚP NGƯỜI KHÁC" - LỜI NÓI DỐI NGỌT NGÀO NHẤT CỦA NGƯỜI LÀM CHUYÊN MÔN
Trong giới làm kinh doanh tri thức và xây dựng thương hiệu cá nhân, có một câu thần chú mà chúng ta rất thường xuyên nghe (và tự nói với chính mình): "Tôi làm điều này chỉ để giúp người khác" hay "Mục tiêu lớn nhất của tôi là trao giá trị". Nhưng nếu chúng ta dám dừng lại, bóc tách đến tận cùng những lớp lang ẩn sâu trong tâm trí, liệu đó có phải là toàn bộ sự thật? Thực tế, đây chính là một trong những cái bẫy lớn nhất của người làm kinh doanh tri thức. Đặc biệt là những người thực sự giỏi, có chiều sâu và có khát vọng cống hiến, chúng ta rất dễ tự kể cho mình một câu chuyện đẹp đẽ như vậy. Phần lớn thời gian, khao khát giúp đỡ đó là thật. Nhưng sự thật thường phức tạp hơn. Chúng ta vừa muốn giúp người khác, nhưng lại vừa muốn được vinh danh là người đi giúp. Chúng ta khao khát tạo ra tác động, nhưng đồng thời cũng thèm khát trở thành một người có sức ảnh hưởng, muốn được công chúng tung hô, được gọi bằng những danh xưng mỹ miều như "chuyên gia", "mentor" hay "người truyền cảm hứng". Nghe có vẻ thực dụng, nhưng điều đó rất "con người". Việc thừa nhận phần "con người" này, thừa nhận cái khát khao được công nhận ẩn sau vỏ bọc "vì cộng đồng", không phải là để hạ thấp bản thân hay phủ nhận những giá trị tốt đẹp bạn đang làm. Ai cũng có cái tôi, và việc sở hữu một cái tôi muốn vươn lên tỏa sáng không hề sai. Vấn đề cốt lõi nằm ở chỗ: Cái tôi của bạn đang ngồi ở ghế phụ, hay đang cầm vô lăng?. Nếu bạn lừa dối bản thân và vô thức để cái tôi cầm vô lăng, sớm muộn gì bạn cũng sẽ kiệt sức. Bạn kiệt sức không hẳn vì làm việc quá nhiều, mà vì bạn phải liên tục tiêu tốn một mức năng lượng khổng lồ để gồng mình duy trì một vỏ bọc hoàn hảo, giả tạo. Bạn sẽ dễ bị tổn thương, dễ sốt ruột và chạnh lòng khi những nỗ lực "giúp người" của mình không mang lại những tràng pháo tay hay sự chú ý như kỳ vọng. Ngược lại, khi bạn dám dũng cảm đối diện với "lời nói dối ngọt ngào" này, bạn sẽ làm chủ được cái tôi. Việc thừa nhận mình cũng thèm khát sự công nhận chính là bước đầu tiên để bạn tỉnh táo mời cái tôi lùi về hàng ghế phụ.