User
Write something
Pinned
📌 START HERE – CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VỚI HỒ HÀN CHIA SẺ 🇰🇷
Rất vui vì bạn đã tham gia cộng đồng Hồ Hàn Chia Sẻ — nơi chúng ta cùng nhau chuẩn bị để sang Hàn và sống tốt tại Hàn bằng kiến thức thực tế + thái độ tích cực. ✅ LUẬT CỘNG ĐỒNG (đọc 30 giây) - Nói chuyện lịch sự, nhã nhặn, tôn trọng nhau - Không công kích – không mỉa mai – không drama – không toxic - Luôn khen ngợi, động viên, giúp nhau tiến bộ - Chỉ chia sẻ kinh nghiệm thật – kiến thức thật trong quá trình chuẩn bị đi Hàn và sau khi đã sang Hàn
2
0
📌 START HERE – CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VỚI HỒ HÀN CHIA SẺ 🇰🇷
TRẦN HƯNG ĐẠO: TỪ BÁT CƠM BUỒNG GIAM ĐẾN KHÁT VỌNG ĐỔI ĐỜI
36 tuổi, nhìn lại quãng đường đã qua, tôi mới thấu hiểu thế nào là cái giá của sự trưởng thành. Gửi những bạn trẻ đang loay hoay giữa những ngã rẽ: Đôi khi, bước ngoặt cuộc đời lại đến từ những nơi tăm tối nhất. Ít ai biết rằng, cái ý niệm về Hàn Quốc trong tôi không phải bắt đầu từ những thước phim hào nhoáng, mà nó bắt đầu từ những bát cơm "cùng quẫy" trong buồng giam. Ở đó, tôi gặp anh Hùng, một người đàn anh sinh năm 1985. Hai anh em chung nhau từ miếng ăn, ngụm nước, có chút quà bánh gì gia đình gửi vào cũng chia đôi để cùng tồn tại. Trong những đêm dài ngột ngạt sau song sắt, anh Hùng kể cho tôi nghe rất nhiều về Hàn Quốc – nơi mà gia đình anh đang làm công ty du học. Những câu chuyện đó như một luồng sáng len lỏi vào tâm trí của một kẻ đang bế tắc như tôi, thắp lên một tia hy vọng về ngày trở về. Ngày tôi ra tù, việc đầu tiên tôi làm không phải là ăn mừng, mà là nhấc máy gọi ngay cho anh. Tôi không ngần ngại, không mặc cảm, vì tôi biết mình cần một con đường. Anh Hùng nhận tôi về làm tại Nguyễn Khả Trạc. Những ngày đầu, ánh mắt của đồng nghiệp và ngay cả của anh cũng đầy sự nghi ngại. Một gã vừa bước ra từ bóng tối thì làm được gì? Nhưng họ đã lầm. Tôi lao vào làm việc như một kẻ khát nước, thể hiện năng lực khiến tất cả những nhân viên cũ phải ngỡ ngàng. Tuy nhiên, sau 6 tháng ngồi ở vị trí tư vấn, tôi bắt đầu cảm thấy sự bất ổn trong chính tâm hồn mình. Hàng ngày, tôi mặc sơ mi, thắt cà vạt, nói về những giấc mơ nghìn đô tại xứ sở Kim Chi, nhưng nhìn lại bản thân, tôi thấy mình thật trống rỗng. Tôi thấy mình tư vấn vẫn còn "non" lắm, vì tất cả chỉ là lý thuyết trên mặt giấy. Nhưng lý do thực sự khiến tôi trằn trọc mỗi đêm không phải là kinh nghiệm nghề nghiệp, mà là đống nợ đang đè nặng trên vai và đôi mắt mỏi mòn chờ đợi của bố mẹ ở quê nhà. Với đồng lương văn phòng tại Việt Nam, đến bao giờ tôi mới trả hết nợ? Đến bao giờ tôi mới có thể mang về cho mẹ một khoản tiền bù đắp cho những năm tháng bà phải nhục nhã vì tôi? Tôi nhận ra rằng: Nếu cứ tiếp tục ngồi đây, tôi chỉ đang bán đi những giấc mơ của người khác mà đánh mất đi cơ hội của chính mình. Tôi cần tiền. Một số tiền đủ lớn để báo hiếu, để làm lại cuộc đời một cách đàng hoàng nhất.
0
0
TRẦN HƯNG ĐẠO: TỪ BÁT CƠM BUỒNG GIAM ĐẾN KHÁT VỌNG ĐỔI ĐỜI
TRẦN HƯNG ĐẠO: GIAO THỪA VÀ 5 PHÚT CHO PHÉP BẢN THÂN YẾU LÒNG
Có những khoảnh khắc trong đời, dù là người đàn ông sắt đá đến đâu, cũng sẽ có lúc thấy mình nhỏ bé và cô độc đến tội nghiệp. Hôm nay, tôi muốn kể cho anh em nghe về hai đêm giao thừa, hai lần tôi rơi nước mắt, nhưng ở hai hoàn cảnh khác nhau. 1. TIẾNG GIÓ NGOÀI CỬA SẮT VÀ NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT CÂM LẶNG = Cái Tết đầu tiên trong đời tôi không có bánh chưng, không có pháo hoa rực rỡ bên gia đình. Tôi ở trại giam Xa La. Anh em cứ tưởng tượng, đêm 30 Tết, không gian trong trại giam nó tĩnh lặng đến mức nghe rõ mồn một tiếng gió rít qua những khe hở của cửa sắt. Lúc đó, buồng kỷ luật của chúng tôi có 6 anh em nhồi nhét trên đúng 2 chiếc mà (bệ bê tông để nằm lên , tiêu chuẩn là 1 mà = 1 người nằm, có cùm chân ở dưới). Khi ngoài kia tiếng pháo hoa bắt đầu rộ lên, báo hiệu thời khắc giao thừa, thì bên trong này... 6 người đàn ông, vốn dĩ ngày thường đều là những tay "xù xì", "ngông nghênh", lại đồng loạt rơi nước mắt. Chúng tôi khóc mà không ai nói với ai câu nào. Không một tiếng nấc, chỉ có những dòng nước mắt chảy dài trong bóng tối. Chúng tôi khóc từ lúc pháo hoa bắt đầu bắn cho tới tận lúc nó kết thúc. Khóc vì nhục, khóc vì hối hận, khóc vì biết rằng giờ này mẹ mình chắc cũng đang nhìn lên bầu trời mà khóc vì đứa con bất hiếu. Đó là giọt nước mắt của sự bất lực, của kẻ đã đánh mất Đạo đức và sự tự do chỉ vì những phút bốc đồng tuổi trẻ. 2. ĐÊM GIAO THỪA Ở SEOUL VÀ QUY TẮC "5 PHÚT" Năm đầu tiên sang Hàn Quốc, tôi lại đón một cái giao thừa xa nhà khác. Lúc cần cày tiền trả nợ nên tôi đi làm thông mấy ngày tết, tiếng Hàn của tôi còn bập bẹ, tôi làm phụ bếp cho một quán ăn người Việt. Đêm 30 Tết, quán đông nghịt khách. Anh em đồng hương tụ tập, họ hò hét, nhậu nhẹt, vui vẻ chúc tụng nhau bằng tiếng mẹ đẻ. Còn tôi? Tôi đứng bên trong bếp, một mình đối diện với đống bát đĩa cao như núi và mớ đồ ăn cần chuẩn bị. Đáng lẽ có hai nhân viên, nhưng người kia đã xin nghỉ cho dù chủ không đồng ý, thế nên là cậu ta nghĩ hẳn luôn, chỉ còn mình tôi gánh hết. Vừa tủi thân, vừa nhớ nhà, tay chân bỏng rộp, ngâm nước và chịu nhiệt độ trong bếp cao nên nứt nẻ. Lúc đó, tôi nhớ mẹ kinh khủng. Ngày ấy mẹ tôi vẫn chưa có điện thoại thông minh đâu anh em. Mỗi lần muốn gọi cho tôi, mẹ phải lặn lội sang nhà dì, mượn máy của dì thì mới liên lạc được. Nghe giọng mẹ run run qua điện thoại: "Cố gắng lên con, nhà mình trông vào con cả", tôi lại thấy sống mũi mình cay xè.
2
0
TRẦN HƯNG ĐẠO: GIAO THỪA VÀ 5 PHÚT CHO PHÉP BẢN THÂN YẾU LÒNG
TRẦN HƯNG ĐẠO: TỪ BUỒNG GIAM 120 NGƯỜI ĐẾN 10 NĂM CÀY ẢI HÀN QUỐC, KHI BẢN LĨNH ĐẶT NHẦM CHỖ
Chào các anh em trong cộng đồng SWK. Hôm nay, ngồi trước màn hình máy tính, tôi nhìn vào tấm gương thấy mình đã 36 tuổi. Cái tuổi mà đáng lẽ người ta đã yên bề gia thất, công thành danh toại, thì tôi lại đang miệt mài làm lại từ đầu. Tôi viết những dòng này cho các anh em có ý định tạo dựng sự nghiệp cùng Hàn Quốc, những người đang ở đúng cái tuổi "ngông" nhất của tôi ngày xưa. Tôi không dạy đời, tôi chỉ muốn kể lại cái giá mà tôi đã trả để anh em không phải đi vào vết xe đổ đó. PHẦN 1: 9 NGÀY TẠM GIAM VÀ SỰ THẬT TÀN NHẪN Năm 21 tuổi, tôi bị lừa một số tiền lớn. Với cái đầu nóng và sự thiếu hiểu biết, tôi rủ 1 số anh em đi "lấy lại những gì đã mất". Lúc bị bắt vào trại tạm giam, đến tận ngày thứ 9, tôi vẫn lớn tiếng cãi với điều tra viên: "Tôi vô tội! Tôi chỉ lấy lại đúng số tiền người ta lừa tôi, tôi có cướp của ai đâu?". Tôi đã nhầm. Pháp luật không vận hành bằng cái "lý" vỉa hè của tôi. Việc tôi dùng vũ lực để đòi tiền đã biến tôi thành tội phạm cướp tài sản. Đó là bài học đầu tiên về sự thiếu hụt Trí tuệ. Khi bạn không hiểu luật, cái "đúng" của bạn chính là cái "sai" trước vành móng ngựa. Đau đớn hơn là tôi đã đưa cả những người anh em rất thân của mình cùng chịu bản án đó. Anh em đã bao giờ tưởng tượng cảnh 120 con người nhồi nhét trong một buồng giam chưa? Cái mùi mồ hôi, mùi ẩm mốc, và sự ngột ngạt đến mức không có chỗ để thở. Đó là hiện thực của tôi suốt 28 tháng. Đỉnh điểm là khi vi phạm quy định, tôi bị đưa vào buồng kỷ luật. 6 người bị nhét vào một cái buồng chỉ có đúng 2 "cái mà". Chúng tôi phải chia nhau từng phân đất để ngả lưng. Lúc đó, cái "ngông" của thằng đàn ông biến mất, chỉ còn lại sự nhục nhã và hối hận. Và đau đớn nhất là câu chuyện về ông quản giáo tên Huyên. Tết năm đó, mẹ tôi lặn lội gửi vào một túi quà 1 triệu đồng, có cả sườn xào chua ngọt, lạp sườn mẹ tự làm. Nhưng khi qua tay ông Huyên, túi quà đó chỉ còn lại 1 chút. Sau này mẹ mới kể, bà đứng từ xa thấy ông ta thản nhiên chia đôi túi quà, một nửa đút túi riêng, một nửa mới đưa vào cho con. Mẹ biết, nhưng mẹ im lặng vì sợ tôi ở trong bị gây khó dễ, và sau này không được gửi thêm gì cho tôi nữa.
0
0
TRẦN HƯNG ĐẠO: TỪ BUỒNG GIAM 120 NGƯỜI ĐẾN 10 NĂM CÀY ẢI HÀN QUỐC, KHI BẢN LĨNH ĐẶT NHẦM CHỖ
Giới Thiệu Bản Thân
Xin chào, Cộng đồng Success With Korea (SWK) được xây dựng dựa trên triết lý Đạo đức - Trí tuệ - Nghị lực. Chúng tôi không chỉ đơn thuần là một cộng đồng du học, mà là môi trường rèn luyện thực tế để mỗi thành viên trở nên tài giỏi, thành công và góp phần nâng tầm hình ảnh người Việt Nam tại xứ sở Kim Chi. Để con thuyền này thêm vững mạnh, chúng tôi rất muốn được kết nối và chào đón những thành viên mới có cùng khát vọng bứt phá. 🤝 HÃY CHO CHÚNG TÔI BIẾT BẠN LÀ AI? - Bạn là ai và đang ở đâu trên hành trình này? (Bạn đang tìm hiểu, sắp bay, hay đã là một "lão tướng" đang ở Hàn Quốc?). - Điều gì là "ngọn lửa" thôi thúc bạn rèn luyện mỗi ngày? (Hãy chia sẻ về những dự định hoặc niềm đam mê của bạn). - Đưa link website, trang cá nhân hoặc dự án của bạn: Đừng ngần ngại chia sẻ để mọi người cùng biết đến những gì bạn đang làm. Hoặc nếu chưa có gì để viết, bạn có thể giới thiệu về bạn là ai và đang làm trong lĩnh vực nào nhé. Quan trọng: Trong bài này, chúng tôi cho phép bạn quảng cáo nhưng vui lòng đảm bảo những bình luận của bạn không chỉ có duy nhất phần bán hàng. Chúng tôi muốn biết bạn là ai chứ không chỉ là chúng tôi mua gì từ bạn. Hãy đọc qua những bình luận xem ai trong cộng đồng này và thoải mái bình luận vào phần giới thiệu của người khác (hãy sử dụng tính năng reply để làm điều này). “Hãy bắt đầu trước khi sẵn sàng”! Chúng tôi muốn đọc những phần giới thiệu của bạn. P/S: Bạn muốn bắt đầu hành trình? Bắt đầu ở đây.
3
0
1-9 of 9
Success With Korea
skool.com/success-with-korea
Success with Korea: Cộng đồng rèn luyện Đạo đức - Trí tuệ - Nghị lực. Nâng tầm tư duy và kỹ năng để người Việt thành công bền vững cùng Hàn Quốc.
Powered by