TÔI BIẾT RẰNG NẾU THẤT BẠI TÔI SẼ KHÔNG HỐI TIẾC....
“Tôi biết rằng nếu thất bại, tôi sẽ không hối tiếc. Nhưng điều duy nhất tôi có thể hối tiếc… là đã không thử.” Jeff Bezos Hằng đọc câu này không phải lần đầu. Nhưng phải đến khi ngồi một mình trong studio trống, sau hơn 20 năm làm nghề… mới thật sự “thấm”. Không còn tiếng đếm “3…2…1…” Không còn ánh đèn. Chỉ còn một câu hỏi rất thật: Mình đang sống… hay chỉ đang vận hành theo một kịch bản quen thuộc? Người ta thường sợ thất bại. Nhưng thật ra… thứ đáng sợ hơn nhiều là sự nuối tiếc. Thất bại thì đau một lúc. Nhưng nuối tiếc… nó âm ỉ. Nó bám theo mình 5 năm, 10 năm, thậm chí đến cuối đời. Cái cảm giác: “Giá như ngày đó mình thử…” Nó không ồn ào. Nhưng nó nặng. Hằng năm nay 49 tuổi. Một công việc ổn định. Một vị trí mà nhiều người mơ ước. Một cuộc sống… nhìn ngoài thì rất “ổn”. Nhưng bên trong, có một thứ đang lặp lại mỗi ngày. Và chị biết… nếu cứ tiếp tục như vậy, 10 năm nữa nhìn lại, có thể chị không thất bại… Nhưng chắc chắn sẽ hối tiếc. Nên chị chọn một cách rất đơn giản: Không nghỉ việc. Không làm lớn. Chỉ là… thử. Thử cầm điện thoại lên. Thử quay video đầu tiên. Không ai xem. Video thứ 2… cũng không. Video thứ 10… vẫn vậy. Nếu là trước đây, có thể chị đã dừng. Vì không có KPI. Không có ai giao việc. Không có áp lực phải làm. Nhưng lần này khác. Chị không làm vì ai cả. Chị làm vì một thứ duy nhất: Nếu không thử, sau này chắc chắn sẽ hối tiếc. Và khi đã bước qua được nỗi sợ đầu tiên… mọi thứ bắt đầu thay đổi. Không phải vì may mắn. Mà vì chị bắt đầu hành động mỗi ngày. Mỗi ngày quay 1 video. Mỗi tối viết vài dòng content. Tự học edit. Tự học nói chuyện như đang nói với một người bạn. Không ekip. Không ánh đèn. Chỉ có một chiếc điện thoại… và sự kiên trì. 2 tháng sau. Một video 100.000 view. Rồi 500.000. Rồi 1 triệu. Hôm nay: – 103.000 k người theo dõi – 23 video triệu view – Một cộng đồng riêng – Một hệ thống online tự vận hành – Và dòng tiền vẫn chảy… kể cả khi chị không làm gì Nhưng nếu hỏi Hằng: Điều giá trị nhất là gì?