Chúng ta thường lầm tưởng rằng mình cần học thêm một khóa viết lách hay công nghệ mới để bắt đầu. Nhưng thực tế, rào cản lớn nhất lại nằm ở cảm giác sợ "bị nhìn thấy" – một nỗi sợ vô hình khiến ta học rất nhiều nhưng chẳng dám chạm tay vào thực tế.
Gần đây, mình đồng hành cùng một khách hàng là Family Coach. Chị học Coach, học xây thương hiệu cá nhân, học viết nhưng trang cá nhân vẫn hoàn toàn trống lặng.
Thay vì đưa cho chị thêm công thức viết bài, mình cùng chị bước vào một "Góc thiền". Trong sự tĩnh lặng, chúng mình không trốn chạy, mà chọn cách ngồi yên để nhìn thẳng vào những gì đang diễn ra bên trong.
Khi tâm đủ tĩnh, những "nút thắt" bắt đầu hiện hình rõ rệt:
• Nỗi sợ bị người thân phán xét vì cuộc sống riêng chưa hoàn hảo.
• Cảm giác tự ti khi so sánh mình với những chuyên gia học rộng hiểu sâu khác.
• Sự co cụm của cái tôi vì sợ không được ghi nhận.
Chị nhận ra bấy lâu nay chị không viết vì chị đang mải "chiến đấu" với những ảo ảnh trong đầu.
Trong Thiền, chúng ta học cách trở thành người quan sát. Khi bạn ngồi yên và quan sát nỗi sợ bị đánh giá, bạn sẽ thấy nó chỉ là một cơn sóng cảm xúc, đến rồi đi, nó không định nghĩa giá trị con người bạn.
• Nếu bạn sợ mình chưa đủ giỏi: Hãy thiền để thấy sự đủ đầy vốn có bên trong.
• Nếu bạn sợ bị chê cười: Hãy thiền để nhận ra mọi phán xét bên ngoài chỉ là phản chiếu thế giới quan của người khác.