Là tác giả và đồng thời là một thành viên trong nhóm thực hiện câu chuyện “Hoàn hảo… theo cách của ai?”, mình xem đây không chỉ là một bài nhóm đơn thuần, mà là một quá trình sáng tạo mang tính đối thoại – giữa cá nhân với xã hội, giữa những kỳ vọng bên ngoài và tiếng nói nội tâm bên trong mỗi con người. Câu chuyện được xây dựng từ những điều rất đời: áp lực gia đình xuất phát từ tình yêu nhưng vô tình trở thành gánh nặng, và mạng xã hội – nơi những hình ảnh được chọn lọc kỹ càng lại khiến con người rơi vào vòng xoáy so sánh, tự ti. Nhân vật chính đại diện cho rất nhiều người trẻ ngoài kia: trông có vẻ ổn, có vẻ “đủ đầy”, nhưng bên trong lại cô đơn và mệt mỏi vì luôn phải sống đúng với một khuôn mẫu hoàn hảo do người khác đặt ra.
Về mặt nghệ thuật, nhóm mình lựa chọn cách kể chuyện tiết chế, chậm rãi, tập trung vào biểu cảm, khoảng lặng và những chi tiết đời thường như bữa cơm gia đình, ánh sáng từ màn hình điện thoại hay những khoảnh khắc một mình trong không gian kín. Những yếu tố này không nhằm tạo cao trào kịch tính, mà để người đọc có thời gian lắng lại, soi chiếu chính mình trong từng phân cảnh. Sự “im lặng” trong câu chuyện cũng là một dụng ý nghệ thuật – bởi rất nhiều áp lực tâm lý không được hét lên thành lời, mà âm thầm tích tụ qua từng ngày.
Bên cạnh nội dung, mình cũng rất trân trọng sự nỗ lực và tinh thần trách nhiệm của các thành viên trong nhóm, đặc biệt là chị My, chị Huyền và anh Dương. Dù mỗi người đều có công việc riêng bận rộn, mọi người vẫn chủ động sắp xếp thời gian để thảo luận, góp ý, chỉnh sửa và hoàn thành phần việc của mình một cách nghiêm túc. Có những lúc tiến độ chậm lại, có những chi tiết phải làm đi làm lại nhiều lần, nhưng chính sự kiên nhẫn và đồng lòng đó đã giúp câu chuyện giữ được sự thống nhất cả về cảm xúc lẫn thông điệp.
Với mình, “Hoàn hảo… theo cách của ai?” không chỉ là một sản phẩm dự thi, mà còn là lời nhắc nhẹ nhàng rằng: con người không cần phải hoàn hảo theo tiêu chuẩn của gia đình, xã hội hay mạng xã hội để có giá trị. Đôi khi, điều can đảm và đẹp đẽ nhất chính là dám sống thật với cảm xúc của mình, chấp nhận những giới hạn, và cho bản thân quyền được mệt, được sai, và được hạnh phúc theo cách riêng.