“Có một người đi ngang qua trại huấn luyện voi và sững lại.
Những con voi to lớn, nặng hàng tấn,
không bị nhốt trong lồng,
không bị xích bằng thép,
chỉ bị buộc hờ bằng một sợi dây nhỏ ở chân.
Chỉ cần một bước,
sợi dây ấy sẽ đứt.
Nhưng không con nào bỏ đi.
Người ta hỏi người huấn luyện:
“Vì sao chúng không rời khỏi đây?”
Câu trả lời là:
“Khi còn nhỏ, sợi dây này đủ mạnh để giữ chúng lại.
Chúng đã từng vùng vẫy.
Đã từng cố gắng.
Nhưng thất bại.
Lâu dần, chúng tin rằng: mình không thể.
Và khi lớn lên, dù đã đủ mạnh,
chúng không thử nữa.”
⸻
Bích đọc đến đó bật cười…
Vì Bích thấy hình ảnh của mình trong câu chuyện ấy.
Không phải vì Bích yếu.
Không phải vì Bích thiếu năng lực.
Mà vì có một giai đoạn,
Bích cũng tự buộc mình lại bằng những niềm tin cũ:
“Mình không hợp con đường này.”
“Mình từng vấp rồi, đừng thử nữa.”
“An toàn vẫn hơn.”
Sợi dây không còn ở chân.
Nó nằm trong đầu.
Và bài học nằm ở đây:
Giới hạn thật sự không nằm ở khả năng,
mà nằm ở niềm tin rằng mình không thể.
Quá khứ chỉ có quyền nhắc nhở,
chứ không có quyền quyết định tương lai.
Có thể, điều từng giữ bạn lại
đã không còn đủ sức giữ bạn nữa.
Chỉ cần bạn dám bước.
Một bước thôi…
#cauchuyenconvoi #kinhdoanh #kinhdoanhhanhphuc
#affiliate #affiliatemarketing
#phattrienbanthan
#noluc
#phattrienbenvung
#NgocBichNguyen