10/28
Hôm qua là một ngày khá dài.
Một vấn đề của khách hàng cần được xử lý gấp trong ngày -
trong khi hồ sơ sắp hết hạn.
Điều đó kéo theo rất nhiều bộ phận cùng tham gia.
Rất nhiều thời gian.
Và rất nhiều áp lực.
Mọi người phải ở lại đến hơn 7 giờ tối.
Có những lời trách móc.
Có sự sốt ruột.
Có cả sự căng thẳng lan ra trong không khí.
Nhân viên lo lắng.
Sợ khách không hài lòng.
Mọi thứ bắt đầu trở nên rối.
Trong khoảnh khắc đó, Mai nhận ra một điều.
Mình không còn muốn thắng thua nữa.
Không cần chứng minh ai đúng, ai sai.
Không cần phản ứng lại những lời khó nghe.
Chỉ cần giữ bình tĩnh
và nhận trách nhiệm về mình - để mọi thứ không đi xa hơn.
Leadership đôi khi không phải là nói điều gì đó thật đúng.
Mà là giữ cho tình huống không tệ hơn.
Không phải lúc nào mình cũng kiểm soát được vấn đề.
Nhưng mình có thể kiểm soát cách mình xuất hiện trong vấn đề đó.
Và đôi khi, sự trưởng thành là khi bạn chọn im lặng đúng lúc,
chọn bình tĩnh thay vì phản ứng.
May mắn là mọi việc đã được giải quyết.
Nhưng điều đọng lại không phải là kết quả.
Mà là cách mình đã đi qua nó.