Activity
Mon
Wed
Fri
Sun
Jul
Aug
Sep
Oct
Nov
Dec
Jan
Feb
Mar
Apr
May
Jun
What is this?
Less
More

Owned by Tín

Expert Hub

1k members • Free

99% mọi người không đạt được mục tiêu do thường làm 1 mình dẫn đến chán nản, bỏ cuộc quá sớm.

Expert Club

9 members • $69/month

Xây dựng tài sản số, chiến lược Content và phễu bán hàng (Funnel) tự động để tối ưu hóa năng lực cá nhân.

Memberships

Nông Dân Content

139 members • $300/year

Digital HUB Plus

26 members • $29/month

Barmunity English

602 members • Free

HỌC VIỆN IELTS PRO PLUS

2.4k members • Free

42 contributions to Make It Viral
Thực hành thiền 10 phút với 2 nhóm học sinh và kết quả thật thú vị
Sáng nay, mình dành 10 phút đầu giờ để thực hành thiền cùng 2 nhóm học sinh. Một trải nghiệm khá thú vị chia sẻ lại cùng mọi người ạ. Ở nhóm học sinh có kết quả học tập tốt hơn nhóm A, các con ngồi yên hơn, tập trung hơn. Cả phòng gần như rất ít tiếng động. Khi được hướng dẫn nhắm mắt và quan sát hơi thở, các con làm theo khá tự nhiên. Trong khi đó, ở nhóm còn lại nhóm học sinh C, có nhiều tiếng động hơn. Một số bạn khó ngồi yên, dễ mất tập trung và liên tục bị kéo sự chú ý ra bên ngoài. Quan sát này khiến mình tự hỏi. Có lẽ điều tạo nên sự khác biệt giữa một học sinh học tốt và một học sinh học chưa tốt không chỉ nằm ở kiến thức. Có thể điều mình đang nhìn thấy không phải là năng lực học Toán hay học lực, mà là những năng lực nền phía sau của nhóm học sinh A: - Khả năng tập trung cao hơn. - Khả năng kiểm soát hành vi tốt hơn. - Khả năng làm theo hướng dẫn lâu hơn. - Tính kỷ luật và sự kiên nhẫn cao hơn. Và đây lại chính là những yếu tố thường xuất hiện ở những học sinh học tốt. Nói cách khác: Có thể không phải vì các con học giỏi nên ngồi thiền tốt. Mà vì các con có khả năng tập trung và tự quản tốt hơn nên vừa học tốt hơn, vừa ngồi thiền tốt hơn. Điều này khá phù hợp với những gì nhiều giáo viên quan sát được trong lớp học: - Nhóm học sinh mạnh thường duy trì chú ý lâu hơn. - Ít bị tác động bởi các kích thích xung quanh hơn. - Chuyển trạng thái từ "đang chơi" sang "học" nhanh hơn. Mình bắt đầu tin rằng: Trước khi dạy kiến thức, chúng ta cần giúp trẻ có trạng thái sẵn sàng để học. Bởi một tâm trí luôn bị kéo đi khắp nơi sẽ rất khó tiếp nhận kiến thức một cách sâu sắc. Có thể thiền không làm một đứa trẻ giỏi Toán hơn ngay lập tức. Nhưng nếu thiền giúp các con tập trung hơn, bình tĩnh hơn và hiểu cách quan sát chính mình hơn mỗi ngày một chút, thì đó đã là một kết quả rất đáng giá, rất tốt. Giáo dục không chỉ là dạy trẻ biết thêm nhiều điều. Giáo dục còn là giúp trẻ trở thành một con người có khả năng điều khiển sự chú ý, hành vi và lựa chọn của mình tốt hơn.
Thực hành thiền 10 phút với 2 nhóm học sinh và kết quả thật thú vị
0 likes • 4d
Đọc bài của chị làm em suy nghĩ về một câu hỏi khá thú vị: Liệu điều khác biệt lớn nhất giữa một học sinh giỏi và một học sinh trung bình có phải không nằm ở IQ, mà nằm ở khả năng giữ sự tập trung? Nếu vậy thì thiền không đơn thuần là một hoạt động thư giãn, mà có thể là một cách rèn luyện năng lực học tập từ gốc. Chị có dự định theo dõi sự thay đổi của hai nhóm này trong thời gian dài hơn không ạ?
“Càng làm một mình, mình càng thấy: không có hệ thống là tự đốt mình.”
Hôm nay mình có một cuộc nói chuyện khoảng 20 phút với chị Loan trong cộng đồng 10X, và mình muốn ghi lại nó như một “mốc nhỏ” để tự nhìn rõ hơn: mình đang ở đâu, mình đang mắc kẹt chỗ nào, và mình cần làm gì tiếp theo. Cuộc trò chuyện chia làm hai nửa rất rõ. Nửa đầu chị Loan hỏi mình về khó khăn hiện tại. Nửa sau chị kể về hướng đi của chị, về cái ngách chị chọn, và cái cách chị muốn làm công việc này sao cho vừa tạo ra giá trị, vừa không làm mình kiệt sức. Và kỳ lạ là, dù hai chị em đang ở hai điểm xuất phát khác nhau, mình vẫn thấy có một sợi chỉ chung chạy xuyên suốt: cả hai đều đang đi tìm một cách làm “ít hơn nhưng sâu hơn”, để đời sống nhẹ hơn mà vẫn tăng trưởng. Phần 1: Mình đang vướng gì? Khi chị Loan hỏi, mình trả lời thẳng một điều mà mình nghĩ mình đã né khá lâu: Mình đang ở giai đoạn làm solo, và mình chưa chốt được ngách + sản phẩm theo kiểu “đã nghe là hiểu mình bán gì, giúp ai, và vì sao đáng tiền”. Ngày còn có công ty, có hệ thống, có đội ngũ, mọi thứ vận hành như có “bệ đỡ”. Còn khi ra làm một mình, mình mới thấy rõ: nếu không chọn đúng hướng, mình có thể làm rất nhiều nhưng hiệu quả tài chính không đi cùng công sức. Mình đã thử một vài ngách như làm cha mẹ, du lịch… nhưng càng thử mình càng thấy một cái chốt đau: khách hàng của những chủ đề đó chưa chắc sẵn sàng trả giá cao, nên nếu mình cứ lao vào sản xuất nội dung và dịch vụ theo cảm tính, rất dễ rơi vào cảnh “làm nhiều mà vẫn mỏng”. Điểm quan trọng nhất mình rút ra ở phần này là: mình không thiếu năng lực, mình thiếu một cú đóng gói rõ ràng. Và muốn đóng gói đúng, mình cần quay lại làm việc mình hay nói với mọi người nhưng đôi khi mình quên làm cho chính mình: đi hỏi thêm thị trường. Không phải hỏi để cho có. Mà hỏi để xác định: ai là người thật sự đau và sẵn sàng trả tiền để được giải quyết họ đang kẹt ở điểm nào, dùng ngôn ngữ nào để mô tả nỗi đau đó mình có thể tạo một offer rõ ràng ra sao để họ nhìn là thấy “đúng thứ mình cần” Phần 2: Ngách của chị Loan và điều mình học được từ chị
1 like • 8d
Em thấy nhiều người chọn ngách bằng cách nhìn xem thị trường đang mua gì. Còn em lại có xu hướng nhìn thêm một câu hỏi khác: "Mình có sẵn sàng sống với ngách này 5-10 năm nữa không?" Vì kiếm tiền từ một thứ mình không muốn gắn bó lâu dài đôi khi cũng là một kiểu kiệt sức. Không biết chị ưu tiên điều gì hơn: thị trường có nhu cầu hay bản thân có đam mê?
1 like • 5d
@Hồng Lê Em cảm ơn chị đã phản hồi rất sâu ạ. Em đọc đoạn chị nói về “ngách bền vững” là điểm giao giữa thị trường, năng lực và điều mình muốn sống cùng nhiều năm, thấy rất thấm. Em cũng đang tự soi lại hướng đi của mình từ góc nhìn đó.
Thứ mình vô tình đầu tư năm 20 tuổi- lại đang lãi kép đến 15 năm sau
Hồi 20 tuổi, mình dồn cả đống thời gian và một mớ tiền vào cái thứ mà cả nhà bảo là "bị dụ". 15 năm sau nhìn lại, đó lại là khoản mình đầu tư đúng nhất đời. Kể bạn nghe từ đầu. Những năm còn là sinh viên, mình làm 2-3 nghề một lúc. Sáng bưng bê phục vụ bàn, chiều chạy đi dạy thêm, tối về ngồi đăng bài bán hàng online tới một, hai giờ sáng. Tháng nào cũng có tiền vô. Mà tháng nào cũng sạch túi. Kiếm bao nhiêu xài hết bấy nhiêu, rồi lại lao đi kiếm tiếp. Mình kẹt trong một vòng tròn: đổi thời gian lấy tiền, xài hết, rồi lại đổi thời gian lấy tiền. Tới năm 20 tuổi, mình "chính thức tham gia" vào đa cấp- hồi 20 tuổi thấy oai lắm Tốn thời gian, tốn tiền, mỗi tuần phải ôm mấy cuốn sách phát triển bản thân người ta bắt đọc. Mình ngồi nghĩ hoài: làm quần quật vậy mà tiền đâu chẳng thấy. Có lúc nhìn mình trong gương, thấy mình ngu thật, ai cung kêu bị dụ làm cho người ta ăn Mình vẫn nhớ rõ cái buổi đứng trước hội trường 200 người, cầm mic làm MC - Tờ giấy trong tay cứ rung, quên đầu quên đuôi. (và sau đó con lên tới mấy lần demo kem đánh răng với nươc rửa chén) Rồi còn có đợt upline nói mình vô xóm dựng rạp để Demo, chơi luôn- da mặt mình dày mà Lúc demo sản phẩm, mình nói vấp, mặt nóng ran, chỉ mong nói cho xong để chạy nhanh xuống dưới. Tiền thì vẫn không ra. Nhưng có một thứ khác đang lớn lên trong mình mà hồi đó mình chưa gọi được tên. Mãi nhiều năm sau mình mới hiểu. Đời người thật ra chỉ có 4 thứ để xài: thời gian, tiền, kỹ năng, và mối quan hệ. Hồi trẻ, mình có rất nhiều thời gian, nhưng thiếu cả ba thứ còn lại. Đi làm vài năm thì có thời gian, có tiền, có chút kỹ năng, nhưng mối quan hệ vẫn mỏng dính. Mấy người thành công mình gặp sau này thì ngược hẳn: tiền có, kỹ năng có, quan hệ rộng, nhưng thời gian thì gần như cạn. Vậy là mình hiểu ra một chuyện. Hồi 20 tuổi mình tưởng mình đang phí thời gian và phí tiền. Thật ra mình đang lấy thứ mình có nhiều nhất là thời gian, để đổi lấy hai thứ khó mua nhất: kỹ năng và mối quan hệ. Mình làm đúng một cách vô tình. Tới giờ mình mới gọi được tên cho việc đó.
Thứ mình vô tình đầu tư năm 20 tuổi- lại đang lãi kép đến 15 năm sau
1 like • 6d
Em rất thích góc nhìn của anh về 4 loại tài sản: thời gian, tiền, kỹ năng và mối quan hệ. Đọc tới đoạn đó em mới nhận ra nhiều người trẻ hay nhìn khoản đầu tư bằng tiền lời ngắn hạn. Trong khi những khoản đầu tư vào kỹ năng và con người thường mất rất nhiều năm mới thấy được sức mạnh của nó. Có những thứ lúc đầu nhìn như chi phí, nhưng 10-15 năm sau mới thấy đó là tài sản. Anh nghĩ nếu quay lại tuổi 20, anh vẫn sẽ chọn đầu tư vào kỹ năng giao tiếp và xây dựng quan hệ trước chứ?
Em có thật sự hiểu NỖI ĐAU của khách hàng không ? Em đang lấy nỗi đau từ AI ah ?
Đây là câu hỏi làm tôi chết sững , làm kinh doanh mà không hiểu được khách hàng của mình muốn gì , không thấu cảm , chỉ chăm chăm ngồi vào máy , Tận dụng AI , đo nỗi đau của khách hàng và đồng đội thông qua 1 con MÁY . Và tôi bần thần mấy hôm. Rồi thầy bảo vào SIÊU KẾT NỐI đi anh, học hỏi cùng mọi người . NGày đầu tiên bài tập đập vào mắt là 155 mối quan hệ cần được liệt kê , Tôi không biết làm gì làm thế nào . Bí quá tôi liệt kê sạch, từ FB , zalo , danh bạ, mối quan hệ.... thấy ai là tôi bỏ vào không suy nghĩ không phân tích . Rồi tôi nhớ ra danh sách chapter tôi có tận hơn 100 ông . Bỏ 1 phát vào được 2/3. Xong xuôi Điều kì diệu xảy ra, tôi gọi điện chỉ HỎI và LẮNG NGHE - KHÔNG BÁN HÀNG vì bài tập giao là không bán hàng , chỉ lắng nghe. Cứ thế mỗi ngày 10 cuộc ngày nào cũng hỏi và lắng nghe rồi ghi chép lại. Tôi nhận ra rằng những khách hàng của tôi họ không vướng mắc ở những điều to tát cao xa như tôi nghĩ, họ chỉ vấp phải đúng ở 1 điều đó là BIẾT QUÁ NHIỀU đến nỗi KHÔNG THỂ HÀNH ĐỘNG . Tôi bị đảo lộn suy nghĩ. Vậy là chỉ cần TƯ DUY để họ HÀNH ĐỘNG là đủ sao . Dễ quá . Chăm sóc họ chăm sóc họ để họ thấy an toàn , từ an toàn bắt đầu thấy đường đi và chủ động hành động . Siêu kết nối là hành trình tôi THƯƠNG lại bản thân mình , hóa ra từ trước đến nay mắt tôi mù tai tôi điếc mà không hay... chính tôi đày đọa tôi làm những việc PHỨC TẠP mà kém hiệu quả . SIÊU KẾT NỐI giúp tôi mở to mắt , lắng tai nghe.... tập trung vào những việc ĐƠN GIẢN mà HIỆU QUẢ hơn hẳn để giúp chính bản thân mình và cộng đồng . Thấu cảm bản thân thấu cảm cộng đồng, Hãy bắt đầu SIÊU KẾT NỐI bạn nhé Hãy bắt đầu những cuộc gọi không bán hàng, chỉ đặt câu hỏi, lắng nghe cho phép bản thân không GỒNG Hãy bắt đầu tìm vấn đề , tìm người giải quyết được vấn đề và KẾT NỐI lại, bạn không cần phải là người giải quyết TẤT CẢ MỌI VIỆC Hãy bắt đầu ngừng dùng 100% sức mình mà hãy dùng 1% sức của 100 người
3 likes • 6d
Em thấy nhiều người sợ bị từ chối nên ngại gọi điện cho khách hàng. Nhưng bài viết của anh lại cho em cảm giác: Có khi thứ đáng sợ hơn là dành nhiều tháng xây một giải pháp dựa trên giả định của chính mình. Sau hành trình này, điều gì làm anh thay đổi góc nhìn mạnh nhất về khách hàng?
Mong nhờ giúp đỡ, Tui chưa biết mình có giá trị gì ???
Có bao giờ bạn bắt đầu một việc gì đó mà trong lòng vẫn rất mơ hồ không? Kiểu như mình biết là việc này quan trọng. Mình biết là mình nên làm. Mình cũng rất muốn làm. Nhưng khi bắt tay vào thì lại tự hỏi: “Mình sẽ nói gì với mọi người đây?” “Mình có gì để giúp người khác không?” “Mình có giá trị gì đủ rõ để mang ra chia sẻ không?” “Mình đã thật sự giỏi ở một lĩnh vực nào chưa?” Đó chính là cảm giác của mình khi bắt đầu bài tập 155 khách hàng. Thú thật, lúc đầu mình cũng rất lúng túng. Mình biết một chút về YouTube. Cũng từng có một vài kết quả nhỏ với YouTube. Mình biết một chút về affiliate. Cũng từng có một vài trải nghiệm và thành tựu nhất định. Nhưng để nói thật rõ rằng mình là chuyên gia trong một điều gì đó, mình giúp ai, giúp bằng cách nào, giúp họ đạt kết quả gì… thì thời điểm đó mọi thứ vẫn còn khá mờ. Và chính sự mờ đó làm mình bị khựng lại. Một phần nữa là trước đó, mình đã có một giai đoạn khá áp lực. Khi xây dựng hệ thống YouTube, affiliate và các công việc khác, mình đã quen với việc phải kỷ luật, phải cố gắng, phải gồng lên, phải làm đúng quy trình, phải bám mục tiêu liên tục. Nên khi bước vào hành trình mới này, sâu bên trong mình lại muốn tìm một điều gì đó nhẹ hơn. Không quá căng. Không quá gò bó. Không phải lúc nào cũng phải chứng minh mình giỏi. Không phải lúc nào cũng phải có chiến lược hoàn hảo rồi mới bắt đầu. Chỉ đơn giản là được kết nối với mọi người. Mình nhận ra là thật ra mình rất thích trò chuyện. Rất thích lắng nghe câu chuyện của người khác. Rất thích hiểu xem mọi người đang gặp khó khăn gì. Và trong lòng cũng có một mong muốn rất thật là: nếu có thể, mình muốn giúp được nhiều người hơn. Mình cũng muốn xây dựng một cộng đồng. Một nơi mà mọi người có thể chia sẻ, kết nối, học hỏi và cùng nhau tốt lên. Nhưng mong muốn là một chuyện. Bắt đầu như thế nào lại là chuyện khác. Khi mới vào cộng đồng, mình đọc rất nhiều bài viết. Đọc bài của thầy Đức. Đọc bài của Tuyến. Đọc bài của Tú. Đọc bài của rất nhiều anh chị, bạn bè rất giỏi trong cộng đồng.
1 like • 8d
Nhiều người đi tìm giá trị bản thân bằng cách nhìn vào bên ngoài, còn em lại mất rất nhiều thời gian nhìn vào bên trong. Có những lần em dành cả tuần chỉ để viết, suy ngẫm và khảo sát chính mình. Điều thú vị là mỗi lần như vậy em lại thấy một phiên bản khác của bản thân xuất hiện. Sau đó khi đi gặp khách hàng, em không còn hỏi "mình có giá trị gì?" nữa mà bắt đầu hỏi "giá trị nào của mình phù hợp với người này?". An có thấy rằng hiểu bản thân và hiểu khách hàng thực ra là hai quá trình song hành không?
0 likes • 8d
@Lý Bá Thiện Em rất thích góc nhìn của anh về sự linh hoạt trong hành trình tìm ra giá trị bản thân. Đặc biệt là ý anh chia sẻ: có người đi từ bên trong, có người đi từ bên ngoài, nhưng đều gặp nhau ở tinh thần biết ơn và cho đi. Khi đọc phản hồi của anh, em cũng suy nghĩ thêm rằng có lẽ không chỉ có nhiều con đường để tìm ra giá trị, mà còn có nhiều cách để kiểm chứng giá trị đó thông qua những cuộc trò chuyện và kết nối thực tế. Em đang rất quan tâm đến chủ đề này và muốn học hỏi thêm từ những trải nghiệm của anh trong hành trình gặp gỡ, lắng nghe và hỗ trợ mọi người. Nếu phù hợp, em rất mong có dịp trao đổi với anh sâu hơn về những bài học anh rút ra từ quá trình đó.
1-10 of 42
Tín Trần Trung
5
240points to level up
@trantrungtin
Coach MKT & Vận hành (Spa/ Clinic + Học Viện Số cho Expert)

Active 6h ago
Joined Oct 24, 2025
ISFJ
Viet Nam
Powered by