Sáng nay, mình dành 10 phút đầu giờ để thực hành thiền cùng 2 nhóm học sinh. Một trải nghiệm khá thú vị chia sẻ lại cùng mọi người ạ. Ở nhóm học sinh có kết quả học tập tốt hơn nhóm A, các con ngồi yên hơn, tập trung hơn. Cả phòng gần như rất ít tiếng động. Khi được hướng dẫn nhắm mắt và quan sát hơi thở, các con làm theo khá tự nhiên. Trong khi đó, ở nhóm còn lại nhóm học sinh C, có nhiều tiếng động hơn. Một số bạn khó ngồi yên, dễ mất tập trung và liên tục bị kéo sự chú ý ra bên ngoài. Quan sát này khiến mình tự hỏi. Có lẽ điều tạo nên sự khác biệt giữa một học sinh học tốt và một học sinh học chưa tốt không chỉ nằm ở kiến thức. Có thể điều mình đang nhìn thấy không phải là năng lực học Toán hay học lực, mà là những năng lực nền phía sau của nhóm học sinh A: - Khả năng tập trung cao hơn. - Khả năng kiểm soát hành vi tốt hơn. - Khả năng làm theo hướng dẫn lâu hơn. - Tính kỷ luật và sự kiên nhẫn cao hơn. Và đây lại chính là những yếu tố thường xuất hiện ở những học sinh học tốt. Nói cách khác: Có thể không phải vì các con học giỏi nên ngồi thiền tốt. Mà vì các con có khả năng tập trung và tự quản tốt hơn nên vừa học tốt hơn, vừa ngồi thiền tốt hơn. Điều này khá phù hợp với những gì nhiều giáo viên quan sát được trong lớp học: - Nhóm học sinh mạnh thường duy trì chú ý lâu hơn. - Ít bị tác động bởi các kích thích xung quanh hơn. - Chuyển trạng thái từ "đang chơi" sang "học" nhanh hơn. Mình bắt đầu tin rằng: Trước khi dạy kiến thức, chúng ta cần giúp trẻ có trạng thái sẵn sàng để học. Bởi một tâm trí luôn bị kéo đi khắp nơi sẽ rất khó tiếp nhận kiến thức một cách sâu sắc. Có thể thiền không làm một đứa trẻ giỏi Toán hơn ngay lập tức. Nhưng nếu thiền giúp các con tập trung hơn, bình tĩnh hơn và hiểu cách quan sát chính mình hơn mỗi ngày một chút, thì đó đã là một kết quả rất đáng giá, rất tốt. Giáo dục không chỉ là dạy trẻ biết thêm nhiều điều. Giáo dục còn là giúp trẻ trở thành một con người có khả năng điều khiển sự chú ý, hành vi và lựa chọn của mình tốt hơn.