Những ngày đầu đó… không hào nhoáng như mọi người nhìn thấy bây giờ.
Hằng bước vào thế giới online như một “người mới hoàn toàn”. Không ekip, không ai hướng dẫn sát tay. Chị lặng lẽ vào các cộng đồng, đọc từng bài chia sẻ, xem từng video của những người đi trước… rồi tự mình chắt lọc. Có những đêm, chị nằm xuống rồi… nhưng đầu óc không chịu ngủ. Một ý tưởng vụt qua. “Cái này mà quay chắc hay…” Chị bật dậy. Không suy nghĩ nhiều. Mở điện thoại. Quay. Đồng hồ lúc đó có khi là 12 giờ, có khi 2 giờ sáng. Không make-up. Không chuẩn bị. Chỉ có một cảm giác rất thật: mình không muốn bỏ lỡ ý tưởng này. Có hôm quay xong, chị ngồi cười một mình. Không phải vì video hay… mà vì lần đầu tiên chị thấy mình “sống” đúng nghĩa với sự sáng tạo của mình, không bị đóng khung. Nhưng khó nhất… không phải là quay video. Mà là dám đầu tư cho chính mình. Căn bếp nhỏ trong nhà nơi trước giờ chỉ để nấu ăn bỗng trở thành “studio”. Chị quyết định sửa lại. Không phải sửa cho đẹp để khoe. Mà sửa để mỗi lần đứng vào đó, chị có cảm hứng quay. Từ ánh sáng, kệ bếp, màu tường… Chị tự tìm hiểu, tự chọn, tự làm. Chi phí lên đến cả chục triệu với chị lúc đó không phải con số nhỏ. Có người hỏi: “Lỡ làm mà không thành công thì sao?” Chị chỉ cười. Vì chị hiểu một điều: Nếu mình không nghiêm túc với hành trình này, thì không ai nghiêm túc với mình cả. Căn bếp sau khi sửa xong… không chỉ là nơi nấu ăn nữa. Nó trở thành nơi chị kể chuyện. Nơi chị chia sẻ. Nơi chị kết nối với hàng ngàn, rồi hàng chục ngàn người chưa từng gặp. Và cũng chính nơi đó… là chỗ chị đã quay những video đầu tiên chạm triệu view. Nhìn lại, Hằng không nhớ chính xác video nào đã giúp chị “bật lên”. Nhưng chị nhớ rất rõ cảm giác của những ngày đó: làm trong im lặng, không ai biết, không ai công nhận… nhưng vẫn làm. Không phải vì chắc chắn sẽ thành công. Mà vì chị bắt đầu tin vào một kiểu tư duy rất khác: Thay vì làm việc để kiếm tiền từng tháng, chị đang xây một “tài sản” nơi mỗi video, mỗi nội dung… giống như một hạt giống. Có hạt nảy mầm ngay.