Hôm nay tôi không giận. Tôi buồn. Cộng đồng đã hơn 10.000 người. Mười nghìn. Nhưng mỗi ngày tôi nhìn vào kênh của anh chị, tôi thấy 80% đang làm sai. Làm theo ý mình. Làm theo cảm hứng. Làm theo cái tôi. Trong khi mọi thứ tôi đã nói… đều có công thức. Tôi đã thấy những người nghe theo cách làm. Có người 100.000 follow sau 2 tháng. Có người đạt triệu view chỉ sau 3 ngày. Không phải vì họ thông minh hơn. Không phải vì họ may mắn hơn. Chỉ vì họ làm đúng quy trình. Còn rất nhiều người vào cộng đồng, lướt qua bài viết, nghe vài phút livestream rồi… tự tin đi làm theo cách của mình. Tôi nhìn thấy kênh của họ như một ngôi nhà xây sai móng. Họ vẫn miệt mài xây tầng hai, tầng ba. Trong khi nền móng đang lệch. Rồi họ nhắn tôi: “Anh ơi, sao kênh em không lên?” “Anh ơi, sao em làm hoài không ra tiền?” Tôi không biết phải trả lời sao nữa. Không phải vì tôi không biết cách. Mà vì họ không chịu đi đúng cách. Xây kênh không phải đăng cho vui. Không phải kể chuyện cho bạn bè nghe. Không phải để khoe hôm nay mình ăn gì, đi đâu. Xây kênh là xây một hệ thống. Có chủ đề rõ ràng. Có chân dung khách hàng rõ ràng. Có tuyến nội dung nhất quán. Có chiến lược giữ chân. Nhưng phần lớn vẫn đăng linh tinh. Hôm nay nói một kiểu. Ngày mai đổi hướng. Thấy video nào viral là nhảy vào làm theo. Họ quên rằng nền tảng không đề xuất sự ngẫu hứng. Nền tảng đề xuất sự nhất quán. Tôi buồn vì nhiều người thiếu kiên nhẫn. Thiếu niềm tin. Thiếu kỷ luật. Mọi thứ đều có công thức. Không ai xây được nhà nếu không học cách đặt gạch. Không ai làm toán đúng nếu không theo quy tắc. Vậy mà khi xây kênh, nhiều người lại nghĩ mình có thể làm bằng cảm xúc. Cộng đồng này không thiếu người có khả năng.Cộng đồng này chỉ thiếu người chịu nghe và làm đến cùng.