Hôm trước, mẹ đã tham khảo ý kiến trong một lớp học về thực hành EQ. Hôm con từ quê lên mẹ đã nói chuyện và phân tích cho con. Đầu tiên, con khóc, con kêu buồn, mẹ đã ôm con và dỗ dành con. Mẹ nhấn mạnh là bố con hành động như vậy là chưa phù hợp, bố đã mất kiểm soát và nóng tính quá. Sau đó mẹ tâm sự với con về bố. Bố mình trước giờ vẫn nóng tính, bố còn bị cao huyết áp. Bệnh cao huyết áp khiến cho bố luôn khó chịu và cảm giác dễ nóng giận hơn người bình thường, hơn nữa gần đây công việc của bố còn rất áp lực nữa. Vậy nên, mình cùng thống nhất là thương bố, yêu bố thì những lúc bố giận thì mình tránh đi. Mẹ nhắc lại việc con từng không làm bài tập, và con đã làm bù vào sáng hôm sau, nhưng tận chiều con mới báo và xin lỗi cô vì sáng cô giáo đang cáu cả lớp. Vậy là mình đã biết cư xử tránh mâu thuẫn khi trên lớp, nếu mình làm được cả ở nhà thì sẽ thật là tốt. Con nghe rất hợp tác, gật gù vì trước giờ 2 mẹ con vẫn nói chuyện kiểu đó, nhìn mọi việc và sử dụng kiến thức để lý giải nó(thật may là mẹ học y đủ kiến thức để cùng con phân tích). Mặc dù mỗi lần nhắc tới việc đó thì con vẫn còn khá buồn nhưng cũng bắt đầu bớt GIẬN bố. Trẻ con thật tuyệt. Con dạy mẹ một bài học rằng, mình chỉ nên giận hành động của người đó, chứ đừng giận cả con người họ. Trước đây, mẹ mà cãi nhau với bố từ một hành động nào đó là thôi ghét cả người, ghét tất cả các hành động của bố và ôi thôi, mẹ mệt, còn không khí gia đình thì tệ ơi là tệ. Bà nội mang ipad lên, bà bắt con cầm, bà bảo bố mà không cho cầm bà sẽ méc ông để ông chửi bố. Vì bà khá bức xúc nên mẹ đã bảo bà và Hạnh là mẹ sẽ cất ipad và việc sử dụng ipad sẽ phải họp gia đình và được thống nhất sau. Tối qua con gọi cho mẹ, bảo rằng con giận em Mỡ và đập vỡ cái ghế nhà ông bà ngoại. Haizz, mẹ đã rất lo lắng về chuyện con có thể học hành động của bố. Mẹ đã cuộc nói chuyện nghiêm túc với Hạnh rồi. Không phải con không hiểu, nhưng con nói rằng con không thể chịu đựng được tức lắm. Haizz. Giờ chắc mẹ phải thân giáo, mẹ phải mềm tình hơn và ít giận dỗi thôi. Hai mẹ con cùng cố lên thôi.