Có những người rất giỏi kiếm tiền… nhưng chưa từng học cách đứng tách mình ra khỏi đồng tiền. Đến khi biến cố xảy ra mới hiểu: thứ nguy hiểm nhất không phải là làm ăn thất bại, mà là đem toàn bộ cuộc đời, tài sản, trách nhiệm và rủi ro đặt chung vào một cái tên “chính mình”. Tôi từng nghĩ công ty là một văn phòng một tổ chức, một danh vọng... Sau này mới hiểu: Công ty phải là một hệ thống được thiết kế đúng, từng ngày bền bỉ luân chuyển dòng giá trị mà không cần ai chú ý, đôi khi lại phải giống như những bức tường lửa âm thầm canh giữ cho bạn không mất tất cả trong một đêm. Có những người bạn tôi từng gặp… rất tài năng, rất chăm chỉ. Nhưng chỉ vì thiếu một tầng bảo vệ, một cấu trúc đủ tỉnh táo, mà cuối cùng phải trả giá bằng tù tội nhiều năm cuộc đời. Càng đi xa càng thấy: người trưởng thành thật sự không còn quá ám ảnh việc “sở hữu” mọi thứ bằng tên mình nữa. Họ học cách kiểm soát mà không phô bày, xây dựng mà ẩn danh, không để bản thân trở thành tâm điểm của mọi rủi ro. Nhiều kiến thức trong đời… đến lúc hiểu được thì cái giá đã quá đắt.