1. Tôi từng thấy mình… thường thường đến tội. Không xuất sắc môn nào, không có biệt tài gì nổi trội. Trong những buổi họp lớp hay cuộc thi, tôi luôn ngồi sau, nói ít, làm nhiều, nhưng chẳng mấy khi được gọi tên. Có thời gian, tôi ghét chính mình – vì nghĩ rằng một người không giỏi giang thì làm gì có quyền mơ lớn. Nhưng sự đời tréo ngoe – người “không có gì đặc biệt” như tôi lại có thể lắng nghe người khác tốt hơn, vì tôi không bận chứng minh gì cả.
2. Càng về sau, tôi càng thấy: có một loại người lặng thầm đi qua đời người khác như một cơn gió – không quá mạnh để lay, không quá nhẹ để tan. Chính họ – những người từng mặc cảm – lại biết cách tạo khoảng lặng an toàn cho người khác được sống thật. Vì họ đã từng bị đánh giá, nên họ không vội phán xét. Vì họ từng thấy mình kém, nên họ không khiến ai phải thấy nhỏ bé. Và thế là, chính người không giỏi – lại giúp người khác cảm thấy mình… đủ.
3. Tôi không giỏi – nhưng tôi đủ kiên nhẫn để đi tiếp, đủ chân thành để giúp người khác đi cùng. Và điều kỳ lạ là, khi không còn ám ảnh phải tỏa sáng, tôi bắt đầu thực sự thắp được đèn cho người khác.
Phụng sự không cần bảng điểm đẹp – chỉ cần một trái tim đủ đầy sau những lần chấp nhận chính mình.
#tudomoi #leanhinfopreneur