Đó là cảm giác chông chênh ngay cả khi bạn vẫn đang đi làm.
Sáng sáng vẫn hòa vào dòng người kẹt xe, cuối tháng điện thoại vẫn ting ting báo lương. Nhìn bề ngoài, nhịp sống của bạn vẫn đang lặp lại một cách trọn vẹn.
Nhưng ẩn sâu bên trong, lại là một sự bất an không thể gọi tên.
Sự bất an ấy không đến từ việc bạn làm việc thiếu hiệu quả. Nó đến từ một sự thật trần trụi mà đôi khi bạn cố lờ đi:
Nếu ngày mai có một cơn bão ngang qua, bạn không hề có chiếc ô dự phòng nào. Bạn không có một phương án B.
Chúng ta cứ thế lớn lên cùng thời gian.
Tuổi 30 gõ cửa mang theo chữ trách nhiệm.
Tuổi 35 oằn mình dưới những áp lực vô hình.
Tuổi 40 ngoảnh lại bỗng giật mình bởi những nỗi lo sợ.
Vậy mà phần lớn chúng ta vẫn tặc lưỡi: Chắc mọi thứ rồi sẽ ổn thôi và ngoan ngoãn lặp lại vòng quay cũ. Chỉ bởi vì chúng ta đã quá quen thuộc với cái kén an toàn, cho đến khi một biến cố thực sự ập đến.
Mình ngồi gõ những dòng này, không phải để gieo rắc sự hoang mang. Mình viết ra, bởi vì mình đã từng vùng vẫy trong chính sự bấp bênh ấy.
Và rồi mình nhận ra một bài học đắt giá:
Sự ổn định thực sự chưa bao giờ là việc bám víu vào một công ty hay một công việc duy nhất.
Ổn định, là khi bạn tự tạo cho mình đặc quyền của sự lựa chọn.
Nếu ngay lúc này, toàn bộ cuộc sống của bạn vẫn đang vắt vẻo trên một nguồn thu nhập duy nhất, thì bạn ạ, đã đến lúc tự xếp những viên gạch đầu tiên để xây thêm một con đường lui cho mình rồi.
Không cần phải là một đại lộ thênh thang rực rỡ ngay từ vạch xuất phát.
Chỉ cần là một lối rẽ nhỏ thôi.
Nhưng nhất định phải có.