THƯỜNG LÀ NHỮNG GÌ CÓ GIÁ TRỊ NHẤT.
Khi nhìn lại những gì mình đã làm,
nhiều người có xu hướng gạt đi rất nhanh:
“Cái này ai cũng làm được.”
“Cái này có gì đặc biệt đâu.”
“Cái này mình làm quen rồi.”
Chính vì quá quen, nên bạn không còn thấy giá trị của nó.
Một nghịch lý rất thật
Thứ bạn phải cố gắng nhiều để học
chưa chắc là thứ người khác cần nhất.
Ngược lại, thứ:
Bạn làm một cách tự nhiên
Bạn không cần chuẩn bị nhiều
Bạn thường xuyên giúp người khác bằng nó
lại chính là thứ người khác đang thiếu.
Vì sao chúng ta hay xem thường điểm mạnh của mình?
Vì bạn sống trong nó mỗi ngày.
Nó không mới với bạn.
Giống như bạn không cảm nhận được mùi nhà mình,
nhưng người khác thì có.
Một điều cần nói rõ
Giá trị không đo bằng độ khó.
Giá trị đo bằng:
việc nó giải quyết được vấn đề gì cho người khác.
Thứ giúp người khác đỡ rối, đỡ mệt, đỡ sai
luôn có giá trị – dù bạn thấy nó rất bình thường.
Bài tập nhỏ của hôm nay
Nhìn lại danh sách 10 việc bạn viết hôm qua.
Hãy:
Khoanh tròn 3 việc bạn làm dễ nhất
Và gạch chân 3 việc người khác hay nhờ bạn nhất
Nếu có 1–2 việc trùng nhau,
hãy giữ lại chúng.
Một câu để giữ lại
Thứ bạn không coi là “kỹ năng”
có thể chính là lợi thế thật sự của bạn.
Ngày mai, mình sẽ làm rõ một ranh giới quan trọng:
không phải kỹ năng nào cũng cần đem bán.
Đi tiếp.
Bạn đang bắt đầu nhìn khác đi.