Đó là những ngày bài vở trên trường chất đống mà mình loay hoay mãi chưa tìm ra lời giải.
Là những ngày thời tiết ẩm ương khiến tâm trạng chùng xuống.
Là những áp lực về công việc, thời gian, và hơn hết là nỗi nhớ con, nhớ nhà ….
Không dễ dàng chút nào cho một người mẹ đi du học khi con đang ở độ tuổi cần mình nhất.
Những lúc chênh vênh vì lệch múi giờ, đối diện với bốn bức tường, mình đã tự hỏi: "Liệu mình có đang làm đúng không?". Câu hỏi ấy cứ dai dẳng bám lấy mình trong những cơn "negative thinking".
Nhưng rồi, mình học cách đối thoại với chính mình.
Cách của Zen đơn giản lắm: Đọc lại những tin nhắn động viên của chồng, nhắm mắt lại để cảm nhận tình yêu thương ấy đang ở rất gần. Rồi mình thở thật dài, tự vỗ về bản thân: "Mày đã làm rất tốt rồi, tao tự hào về mày lắm Zen ơi!".
Cuộc sống là vậy, không quan trọng bạn có bao nhiêu lần tiêu cực. Quan trọng là bạn trân trọng và thừa nhận cảm xúc của chính mình.
Zen học cách vượt qua nó thật nhẹ nhàng, để sự kiên cường trở thành một thói quen hiển nhiên trong cuộc sống.
Gửi một cái ôm đến những ai đang cảm thấy mệt mỏi hôm nay. Bạn cũng đang làm rất tốt rồi! ❤️
Còn cả nhà thì sao, những lúc này mọi người thường làm gi?
P/S: Tin nhắn và lời hứa khi chia tay gia đình lên máy bay đến với Ba Lan 1 năm về trước 😊