Mình bay hơn 1000km, trải qua hơn một năm tập luyện, chạy dưới cái nắng 35 độ của Đà Nẵng hơn 3 tiếng để sở hữu một chiếc cốc và hôm qua... mình đã làm vỡ nó
Nghe tiếng “choang” khi chiếc cốc rơi xuống, mình chỉ đứng đó, nhìn một lúc rồi đi lấy chổi để dọn.
Nếu là trước đây, chắc mình sẽ tiếc lắm, tự trách bản thân và có khi còn kể với mọi người bằng tâm trạng đầy tiếc nuối. Nhưng lần này thì khác, nhờ có một người anh đã chia sẻ với mình rằng: Sự việc xảy ra rồi, mình không thể thay đổi được nó. Điều duy nhất mình có thể làm là quyết định cách mình đón nhận nó.
Vậy nên, thay vì buồn bã, mình dọn dẹp để giữ an toàn cho mọi người trong nhà. Và khi kể với chồng và bảo rằng đây có thể là dấu hiệu để mình chuẩn bị tham gia một cuộc thi IronMan khác và mang về một chiếc cốc mới
Cách ta đón nhận mọi chuyện sẽ quyết định trạng thái cảm xúc và hành động của chúng ta. Chính sự đón nhận đó sẽ ảnh hưởng đến tương lai. Đôi khi những chuyện tưởng chừng tiêu cực lại mở ra cơ hội mới nếu ta nhìn nhận chúng theo một góc độ tích cực.
Và nghĩ lại, dù chiếc cốc đã vỡ, nhưng mình vẫn còn những người bạn đồng hành trong cuộc thi ấy. Tất cả họ đều có những chiếc cốc giống mình, nên không phải của mình thì mình vẫn có thể “dùng ké” bất cứ lúc nào.
Chiếc cốc là vật chất, để nhớ về hành trình đó nhưng những người bạn cùng đồng hành, cùng chia sẻ giá trị cuộc sống, trải nghiệm mới là điều thực sự đáng quý.