Có những ngày, tôi ngồi trong phòng dựng của Đài truyền hình đến tận khuya.
Ngoài kia, phố đã lên đèn.
Trong điện thoại là tin nhắn của chồng:
“Tháng này mình cố thêm chút nhé em…”
Còn tôi…
Tôi lặng người nhìn lương vừa bắn về TK, số lương của 1 phóng viên gần 20 năm công tác... chưa nổi 6 triệu.
Tôi từng nghĩ:
Chỉ cần có một công việc nhà nước ổn định là đủ.
Nhưng rồi cuộc sống dạy tôi một điều đau lòng:
Ổn định… không đồng nghĩa với đủ đầy.
Tôi có hai lựa chọn:
Hoặc tiếp tục sống với câu:
“Thôi, có việc là may rồi.”
Hoặc bước ra khỏi vùng an toàn để thay đổi cuộc đời.
Nhưng người làm nhà nước sẽ hiểu…
Muốn làm thêm khó lắm.
Chân trong chân ngoài.
Đi sớm về muộn một chút cũng bị để ý.
Đăng bài bán hàng thì có người xì xào:
“Lợi dụng nghề nghiệp để kiếm thêm à?”
Làm video thì bị nói:
“Nhà nước mà cũng lên mạng làm content?”
Tôi còn nhớ, lúc mình mới vào cơ quan, nhà báo Đỗ Thị Tấc nói: " Còn trẻ, phải khẳng định mình bằng tay nghề, tay nghề cứng, viết cứng..thì phải viết nhiều vào..không ai bắt nạt được mình...Và tôi thực hiện theo lời người đi trước...tôi viết viết và viết...đến tháng lĩnh nhuận bút thì ông anh BTV bấy giờ ( BG đang là Giám đốc Đài) nói với tôi: " Em viết nhiều thế thì nhuận bút để đâu cho hết...
Các bạn thấy có khó xử không? Đúng là hài hước...Tôi biết phải làm sao?
Nhiều đêm tôi áp lực đến bật khóc.
Không phải vì nghèo.
Mà vì bất lực.
Bất lực khi nhìn con thích một món đồ nhưng mình phải cân nhắc.
Bất lực khi chồng gồng gánh kinh tế một mình.
Bất lực khi mỗi tháng nhận lương xong… là hết.
Tôi từng nghĩ:
Hay là thôi…
An phận cho yên ổn.
Nhưng rồi một ngày, tôi nhận ra:
Nếu mình không thay đổi,
thì 5 năm nữa…
10 năm nữa…
cuộc sống vẫn sẽ như vậy.
Và tôi quyết định làm điều khiến nhiều người bất ngờ nhất:
Tôi bỏ ngang Đài truyền hình.
Không ai chống lưng.
Không vốn.
Không ai chỉ đường.
Tôi tự học.
Học trên Google.
Học trên YouTube.
Học cách quay video.
Học cách nói trước máy quay.
Học cách xây kênh từ con số 0.
Học Làm Ladingpage
Học edit
Học thiết kế Canva...
Học làm Youtube...
Có những video đăng lên chỉ vài chục view.
Có những lần thức đến 2, 3 giờ sáng để chỉnh từng câu chữ.
Có lúc muốn bỏ cuộc vì bị cười chê.
Nhưng tôi vẫn làm.
Vì tôi biết…
Mình không chỉ làm cho bản thân.
Mình đang chiến đấu cho tương lai của con.
Ngày đầu tiên video đạt hàng trăm nghìn view…
Tôi ngồi lặng rất lâu.
Không phải vì nổi tiếng.
Mà vì lần đầu tiên trong đời, tôi thấy:
Một người phụ nữ bình thường…
Cũng có thể tự mở ra cơ hội cho chính mình.
Bây giờ, tôi gặp rất nhiều người giống tôi ngày trước:
Làm nhà nước.
Đi làm đều.
Lương ổn định nhưng cuộc sống chật vật.
Trong lòng đầy khát vọng nhưng ngoài mặt vẫn phải im lặng.
Họ không lười.
Không kém.
Chỉ là chưa tìm được con đường.
Và xây kênh…
chính là cánh cửa giúp rất nhiều người thay đổi.
Không cần bỏ việc ngay.
Không cần nổi tiếng.
Chỉ cần bắt đầu chia sẻ giá trị của mình.
Thời đại này…
Người biết tạo nội dung sẽ không thiếu cơ hội.
Nếu bạn cũng đang là người:
Đi làm mỗi ngày nhưng trong lòng luôn muốn bứt phá…
Muốn có thêm thu nhập mà không phải cúi đầu xin ai…
Muốn con mình có cuộc sống tốt hơn mình ngày trước…
Thì có thể…
Đây chính là dấu hiệu để bạn bắt đầu.
Bởi đôi khi,
thứ thay đổi cuộc đời một người…
chỉ là một quyết định dám bước ra khỏi nỗi sợ.
Comment " XÂY" mình gửi Bạn thông tin khoá học nhé.