VÌ SAO RẤT NHIỀU NGƯỜI MUỐN ĐỔI ĐỜI
NHƯNG CẢ ĐỜI VẪN ĐỨNG NGUYÊN MỘT CHỖ?
Có một công thức rất ngắn, nhưng nói trúng tim gan của con người:
“D × V × FS > R”
Đây không phải công thức toán.
Đây là công thức của đời người.
D là “Dissatisfaction” – NỖI ĐAU
Là khi mình không còn chịu nổi cuộc sống hiện tại nữa.
Làm lụng vất vả mà vẫn thiếu trước hụt sau.
Cố gắng hoài mà đời không khá lên.
Sống mà trong lòng lúc nào cũng nặng.
Không đau thì không đổi.
Còn chịu được là còn ráng.
V là “Vision” – TẦM NHÌN
Là mình nhìn thấy một cuộc đời khác tốt hơn.
Một cuộc sống mà mình được nhẹ hơn, vui hơn, có tương lai hơn.
Có thời gian cho gia đình.
Có hy vọng cho con cái.
Chỉ đau thôi chưa đủ.
Phải thấy được “mình sẽ đi về đâu”.
FS là “First Steps” – BƯỚC ĐI ĐẦU TIÊN
Là việc nhỏ, rất nhỏ, nhưng làm được ngay.
Không phải chuyện lớn lao.
Có thể chỉ là:
“Học thêm một kỹ năng”
“Thử một cách làm mới”
“Dám bước ra khỏi thói quen cũ”
Không có bước đầu tiên thì mọi ước mơ chỉ nằm trong đầu.
R là “Resistance” – SỰ CẢN TRỞ
Là nỗi sợ.
Sợ sai.
Sợ thất bại.
Sợ người khác nói.
Sợ đổi rồi không quay lại được.
Ai cũng có cái sợ này.
Không ai tránh được.
Công thức này nói một điều rất thật:
Muốn thay đổi cuộc đời, thì
“NỖI ĐAU (D) × TẦM NHÌN (V) × BƯỚC ĐI ĐẦU TIÊN (FS)”
phải LỚN HƠN “NỖI SỢ (R)”.
Chỉ cần thiếu một trong ba thứ:
Không đau đủ → không đổi.
Không thấy tương lai → không dám đi.
Không có bước đầu tiên → mãi đứng yên.
Nhiều người cả đời khổ không phải vì họ dở,
mà vì họ:
Đau chưa đủ để đổi.
Hoặc thấy đường nhưng không dám bước.
Hoặc biết hết rồi nhưng không bắt đầu.
Một câu kết rất đời:
“Con người không thay đổi vì lời khuyên hay.
Con người chỉ thay đổi khi đau đủ sâu,
thấy con đường đủ rõ,
và có một bước nhỏ để bắt đầu.”
Nếu hôm nay bạn đang mệt, đang chán, đang bế tắc,
đừng hỏi “làm sao đổi đời cho lớn lao”.
Hãy tự hỏi mình 3 câu này trước:
“Mình đang đau tới mức nào?”
“Mình muốn sống một cuộc đời ra sao?”
“Bước nhỏ nhất hôm nay mình có thể làm là gì?”
Chỉ cần trả lời được 3 câu đó,
cuộc đời bạn đã bắt đầu chuyển hướng rồi.