Có bao giờ bạn bắt đầu một việc gì đó mà trong lòng vẫn rất mơ hồ không? Kiểu như mình biết là việc này quan trọng. Mình biết là mình nên làm. Mình cũng rất muốn làm. Nhưng khi bắt tay vào thì lại tự hỏi: “Mình sẽ nói gì với mọi người đây?” “Mình có gì để giúp người khác không?” “Mình có giá trị gì đủ rõ để mang ra chia sẻ không?” “Mình đã thật sự giỏi ở một lĩnh vực nào chưa?” Đó chính là cảm giác của mình khi bắt đầu bài tập 155 khách hàng. Thú thật, lúc đầu mình cũng rất lúng túng. Mình biết một chút về YouTube. Cũng từng có một vài kết quả nhỏ với YouTube. Mình biết một chút về affiliate. Cũng từng có một vài trải nghiệm và thành tựu nhất định. Nhưng để nói thật rõ rằng mình là chuyên gia trong một điều gì đó, mình giúp ai, giúp bằng cách nào, giúp họ đạt kết quả gì… thì thời điểm đó mọi thứ vẫn còn khá mờ. Và chính sự mờ đó làm mình bị khựng lại. Một phần nữa là trước đó, mình đã có một giai đoạn khá áp lực. Khi xây dựng hệ thống YouTube, affiliate và các công việc khác, mình đã quen với việc phải kỷ luật, phải cố gắng, phải gồng lên, phải làm đúng quy trình, phải bám mục tiêu liên tục. Nên khi bước vào hành trình mới này, sâu bên trong mình lại muốn tìm một điều gì đó nhẹ hơn. Không quá căng. Không quá gò bó. Không phải lúc nào cũng phải chứng minh mình giỏi. Không phải lúc nào cũng phải có chiến lược hoàn hảo rồi mới bắt đầu. Chỉ đơn giản là được kết nối với mọi người. Mình nhận ra là thật ra mình rất thích trò chuyện. Rất thích lắng nghe câu chuyện của người khác. Rất thích hiểu xem mọi người đang gặp khó khăn gì. Và trong lòng cũng có một mong muốn rất thật là: nếu có thể, mình muốn giúp được nhiều người hơn. Mình cũng muốn xây dựng một cộng đồng. Một nơi mà mọi người có thể chia sẻ, kết nối, học hỏi và cùng nhau tốt lên. Nhưng mong muốn là một chuyện. Bắt đầu như thế nào lại là chuyện khác. Khi mới vào cộng đồng, mình đọc rất nhiều bài viết. Đọc bài của thầy Đức. Đọc bài của Tuyến. Đọc bài của Tú. Đọc bài của rất nhiều anh chị, bạn bè rất giỏi trong cộng đồng.